Ánh hoàng hôn xuyên qua song cửa hắt vào trong phòng, phủ lên giường một lớp nắng ấm áp.
Ngu Dung Ca gian nan nghiêng mình, khuỷu tay không ngừng run rẩy, mồ hôi lạnh dọc theo cổ nàng chảy xuống. Nàng muốn chống thân mình ngồi dậy, nhưng cả người bủn rủn, chẳng mấy chốc đã kiệt sức, một lần nữa ngã gục xuống giường.
Một vị phụ nhân bưng thuốc vào phòng, thấy dáng vẻ của nàng thì vội vàng tiến lên.
“Ngu muội muội, sao muội lại ngồi dậy rồi, đại phu nói muội cần phải tĩnh dưỡng, không thể tùy ý cử động……”
Phụ nhân dùng khăn tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán nàng, ân cần dặn dò không ngớt.
Ngu Dung Ca không đáp lời, mồ hôi lạnh lại tuôn ra như mưa. Nàng nhắm nghiền đôi mắt, đôi mày thanh tú nhíu chặt, rõ ràng là đang khó chịu đến cực điểm. Trên mặt nàng không một chút huyết sắc, chỉ có làn môi là bị cắn đến mức ửng đỏ.
Lý nương tử giúp nàng lau mồ hôi, trong lòng không khỏi cảm thán. Tiểu cô nương trước mặt này tuy bệnh nặng, người cũng gầy yếu, nhưng lại là người đẹp nhất mà nàng từng thấy. Dẫu có đang lâm bệnh cũng không hề giảm đi phần mỹ mạo, khiến người ta nhìn vào mà sinh lòng thương xót.
Thế nhưng không một ai biết được, ẩn dưới lớp vỏ bọc mỹ nhân bệnh tật liễu yếu đào tơ này, Ngu Dung Ca đang phát hỏa đến mức sắp bùng nổ, chỉ hận không thể thốt ra vài lời thô tục. Cửa sổ trong phòng nàng đóng kín mít không một kẽ hở, mùi thuốc đắng chát nồng nặc tràn ngập khắp không gian.
Ngu Dung Ca vốn đã thể hư chóng mặt, không khí nàng hít thở vừa oi bức vừa đắng ngắt, bên tai lại có người không ngừng nói chuyện. Mọi thứ xung quanh như đè ép lấy nàng, khiến nàng sắp sửa nghẹt thở.
Trong tình cảnh này, đầu óc Ngu Dung Ca trở nên trì độn hơn nhiều so với thường ngày.
Ngu Dung Ca vốn là người hiện đại, nhưng lại chết oan chết uổng. Nhờ có thiên phú đặc biệt, hệ thống đã lựa chọn nàng. Đáng lẽ sau khi ký hợp đồng, nàng sẽ xuyên qua các thế giới tiểu thuyết khác để thực hiện nhiệm vụ, nhưng chẳng biết hệ thống xảy ra sai sót ở đâu, linh hồn của nàng lại bị đưa nhầm vào cuốn tiểu thuyết tu tiên này!
Vì chưa trải qua quy trình chính thức, hệ thống không có quyền can thiệp vào thế giới tiểu thuyết, càng không thể lâm thời ký hợp đồng bổ sung với Ngu Dung Ca. Nó đành phải cưỡng ép truyền tống thông tin bối cảnh vào não bộ nàng, thông báo cho nàng biết sự thật.
Bởi vì thế giới này quá mức nguy hiểm, hệ thống cũng đính kèm luôn nội dung nguyên tác cho nàng.
Sau khi hiểu rõ ngọn ngành, cơ thể Ngu Dung Ca một lần nữa "khởi động".
“Khụ…… khụ khụ……”
Cổ họng dâng lên một vị tanh ngọt, Ngu Dung Ca ho khan không dứt. Mảnh thông tin bối cảnh cuối cùng cũng vào lúc này truyền vào tâm trí nàng.
Do xuyên sai thế giới, hệ thống chỉ có thể nặn cho nàng một cơ thể và bối cảnh thân phận mới từ con số không, đồng thời tìm vài người qua đường tiếp ứng, khiến họ tin tưởng vào thân phận của nàng.
Loại năng lực "không trung sinh hữu" này, nếu muốn áp dụng lên những nhân vật nguyên tác để thay đổi nhận thức của họ thì rất khó lòng thực hiện được, bởi nó sẽ liên lụy đến quá nhiều vận mệnh.
Nhưng nếu chỉ tìm vài người bình thường không một chút liên quan đến cốt truyện chính để vận hành, thì lại đơn giản hơn nhiều.
Tất nhiên, thân phận của Ngu Dung Ca cũng không hoàn toàn tách biệt với nguyên tác.
Thế giới nàng đang sống thuộc về cuốn tiểu thuyết có tên 《 Vạn Đạo Tranh Tiên 》, kể về việc linh khí ở hạ giới ngày càng khan hiếm, dần suy thoái về cảnh giới thấp kém.
Thời kỳ hưng thịnh của tu tiên vạn năm trước dường như đã trở thành tuyệt hưởng. Suốt mấy ngàn năm qua, hạ giới không còn xuất hiện bất kỳ ai phi thăng, ngay cả những tu sĩ cao giai cũng đã biến mất hoàn toàn.
Đông đảo tiên môn dần dần suy tàn, không còn giữ được khoảng cách thực lực với các tu tiên thế gia, ngược lại còn bị các thế gia vốn từng phụ thuộc vào tiên môn đè đầu cưỡi cổ.
Nếu đặt vào thời kỳ Tu chân giới trăm hoa đua nở ngày trước, đây là chuyện gần như không tưởng.
Vì tài nguyên khan hiếm, mâu thuẫn giữa các thế lực trong Tu chân giới hiện nay ngày càng sâu sắc. Các tu tiên thế gia lâu đời lũng đoạn phần lớn tài nguyên, đẩy các tiên môn vừa và nhỏ vào đường cùng.
Trong nguyên tác, liên minh thế gia là một trong những thế lực phản diện. Và trước khi những đại phản diện này lên sàn, một số tiểu thế gia đóng vai trò là những kẻ "vả mặt" pháo hôi, trong đó có một nam phụ độc ác ở giai đoạn đầu họ Ngu.
Ngu gia là một tu tiên thế gia hạng ba nhỏ bé, vài con cháu Ngu gia xuất hiện trong truyện đều là những kẻ nịnh bợ, tay sai bên cạnh tiểu phản diện, thuộc loại pháo hôi của pháo hôi.
Thân phận mà hệ thống sắp đặt cho Ngu Dung Ca chính là một tiểu thư dòng thứ yếu ớt bị họ chiếm đoạt gia sản. Sau khi hồn đăng của cha mẹ nàng tắt, những người khác trong Ngu gia liền thèm khát các cửa tiệm và nhà cũ ở tiên thành mà cha mẹ nàng để lại, bèn ra tay ám hại rồi chiếm làm của riêng.
Những tình tiết này không có trong nguyên tác, chỉ là bối cảnh giả thiết tự sinh để bổ sung thế giới quan. Vì nó hoàn toàn không quan trọng, nên hệ thống dễ dàng can thiệp chỉnh sửa một chút rồi nhét nàng vào.
Ngu Dung Ca hiện đang ở hậu viện của một tiệm trang sức. Thiết lập cho thấy nàng lâm bệnh nặng nên ngã gục trước cửa tiệm, giao toàn bộ chút bạc lẻ cuối cùng mang theo cho chủ tiệm là Lý nương tử, cầu xin nàng cứu mình một mạng.
Lý nương tử thấy tiểu cô nương đơn độc rất đáng thương nên đã thu lưu nàng, tính đến nay đã là ngày thứ sáu.
Lượng thông tin quá tải cộng thêm cơ thể suy yếu khiến đầu óc Ngu Dung Ca mụ mị, khó khăn lắm mới bắt đầu vận hành được.
Nàng có quá nhiều điều thắc mắc. Chẳng hạn như nàng có thiên phú gì vượt trội mà được hệ thống để mắt tới? Hay như việc nếu đã làm sai thì thôi đi, sao lại cấp cho nàng một thân phận ma ốm thế này?
Đây là muốn cho nàng sống tiếp, hay là muốn nàng chết thêm lần nữa để về hệ thống báo cáo đây?
Mọi ý nghĩ lướt qua trong chớp mắt. Ngu Dung Ca ho khan hồi lâu cuối cùng cũng hồi phục tinh thần, lúc này nàng mới nhận ra Lý nương tử đang ôm mình vào lòng, không ngừng vỗ nhẹ lên lưng giúp nàng thuận khí.
“Đa…… khụ khụ, đa tạ……”
Vừa mới mở miệng, lại là một tràng ho khan.
Cái thân thể bệnh tật này, sống hay chết thì có gì khác nhau đâu chứ?
Ngu Dung Ca cảm thấy khó chịu đến cực điểm, nàng không nhịn được mà thầm mắng, cái hệ thống này làm ăn chẳng đáng tin chút nào, không lẽ là thực tập sinh sao?
Giây tiếp theo, trước mắt nàng bỗng nhiên xuất hiện một... bảng bảng thông tin nhân vật?
Tên họ: Ngu Dung Ca
Thân phận: Không
Sinh mệnh: Vận số đã hết ( - )
Thân thể: Bệnh tận xương tủy ( -2 )
Mị lực: Nhân trung long phượng ( 8 )
Trí tuệ: Thông minh lanh lợi ( 7 )
Chiến lực: Yếu đuối mong manh ( 0 )
Tu vi: Luyện Khí sơ kỳ ( 1 )
Tài chính: Nhà chỉ có bốn bức tường ( 0 )
Phía dưới còn kèm theo một dòng chữ nhỏ:
Do việc kiến tạo thân phận ký chủ đã tiêu tốn phần lớn năng lượng của hệ thống, thông tin chi tiết chỉ có thể sinh ra ngẫu nhiên. Để đền bù cho ký chủ, hệ thống tặng kèm 10 điểm thuộc tính tùy ý chi phối, hạ bút thành văn, không thể thu hồi.
Ngu Dung Ca: ……
"Vận số đã hết" là cái quỷ gì vậy hả, cái hệ thống khốn kiếp này!
Ngay sau đó, trong óc nàng lại nhận được một thông tin mới. Cảm giác này rất kỳ lạ, nàng không hề đối thoại trực tiếp với hệ thống nhưng lại hiểu ngay nội dung nó muốn truyền đạt.
Đại ý là chỉ cần nàng điều chỉnh các chỉ số một chút, nàng có thể sống sót như một người bình thường. Nếu tương lai đủ nỗ lực, đạt đến trình độ thực lực của một nhân vật phụ nhỏ cũng không phải là không thể.
Tuy nhiên, thế giới tiểu thuyết này quá đỗi nguy hiểm, lại thuộc loại hình truyện tranh đoạt quyền lực mà ngay cả hệ thống cấp cao cũng chưa từng chạm tới, thuộc khu vực nguy hiểm cần cân nhắc kỹ lưỡng. Chỉ dựa vào một hai người thực hiện nhiệm vụ thì chưa chắc đã hoàn thành được đại nghiệp cứu thế.
Vì vậy, hệ thống hoàn toàn không lo nàng có thể gây rối loạn điều gì. Nó thậm chí còn thân thiện nhắc nhở nàng vài mốc thời gian nguy hiểm, bảo nàng hãy tự tìm cách mà tránh đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
