Trời có mười hai cõi, đất chia mười hai châu. Nhìn trời nhìn đất, ai mà không mong cầu trường sinh, tìm hỏi đạo tiên.
Tiên tông Huyền Sơn từ vạn năm trước đã khai tông lập phái, danh tiếng vang xa khắp mười hai châu. Mỗi kỳ triệu tập, người cầu đạo đông vô kể, nhưng không phải ai cũng có thể bái nhập môn phái mà phải trải qua thử thách. Việc vượt qua muôn ngàn núi non hiểm trở tìm được nơi tọa lạc của Huyền Sơn Tiên Tông chính là cửa ải đầu tiên.
Những người có mặt ở đây đều là những ai đã vượt qua được thử thách ban đầu, kiểm tra căn cơ và thể lực. Chỉ là các vị khảo quan kia vẫn chưa xuất hiện khiến một số người thiếu kiên nhẫn bắt đầu tụ lại thành từng nhóm thì thầm to nhỏ.
Bạch Lộ thế nhưng lại không có đồng bạn, chỉ đứng lặng lẽ một mình ở một góc ngơ ngác nhìn quanh.
Sao ta lại bị cô lập vậy?!
Có lẽ là vì giữa đám người cầu đạo với đủ mọi kiểu dáng, Bạch Lộ lại là người nổi bật nhất. Hắn mặc một bộ y phục lông xù có phần kỳ quặc, trên người ngoài chiếc nhẫn bảo thạch ở ngón tay thì không có thêm trang sức nào khác, mái tóc đen dài xõa xuống, không buộc như phần lớn người khác nhưng cũng không khiến người ta cảm thấy lôi thôi. Ngũ quan xinh đẹp, sắc sảo mà không nữ tính, điểm đặc biệt nhất là đôi mắt, dưới hàng mi dài rậm là đôi đồng tử xanh như ngọc bích tan chảy lấp lánh như sóng nước, lại càng khiến người khác cảm thấy thần bí.
Màu mắt cùng bộ trang phục mô phỏng thú vật khiến người ta đoán rằng thân thế hắn không tầm thường, có thể mang huyết thống yêu tộc hoặc từng gặp kỳ ngộ gì đó. Bởi vẻ ngoài như vậy nên phần lớn mọi người càng muốn đứng cách xa không dám đến gần.
Nhưng thật ra đôi mắt ấy của Bạch Lộ không phải nhờ kỳ ngộ gì gì đó mà là bẩm sinh.
Hắn là một pháp sư xui xẻo đến từ thế giới phép thuật, mang trong mình một nửa dòng máu phương Đông và một nửa phương Tây, tạo nên diện mạo này. Cái tên “Bạch Lộ” cũng bắt nguồn từ tiết khí phương Đông lúc hắn sinh ra.
Vài ngày trước, Bạch Lộ vốn đang tham gia diễn đàn của giới pháp sư, chẳng hiểu vì sao lại bị đưa đến một thế giới khác, nơi vừa giống Trung Hoa cổ đại, lại vừa hoàn toàn xa lạ. Khi xuyên đến đây, hắn vẫn còn mặc đồ ngủ, cây chổi thì hỏng, mà bản thân lại chẳng biết đi đâu về đâu.
Trên người gần như chẳng có lấy một tí tài nguyên, thử sửa chổi bay cũng không xong, Bạch Lộ vốn định tìm một khu dân cư loài người để kiếm kế sinh nhai tạm bợ, ai ngờ điểm rơi khi xuyên không lại ngay sát nơi chiêu sinh của Huyền Sơn Tiên Tông, còn đúng ngay điểm cuối của cửa ải đầu tiên. Chỉ định đến hỏi xem có đang tuyển người làm không, người ta lại tưởng hắn đến ứng tuyển làm đệ tử.
Cứ thế hồ đồ mơ hồ, Bạch Lộ bỗng trở thành một trong số những người đi cầu đạo. Nghe nói Huyền Sơn Tiên Tông còn phát điểm tâm cho thí sinh, ừm, cũng không tồi.
Thành ra trong khi những người khác hồi hộp chờ đợi, Bạch Lộ lại chẳng thấy căng thẳng, nhưng cũng không hẳn là không có ưu phiền.
Bị cô lập, hắn dựng tai lên nghe lén người bên cạnh: “Nghe nói khảo nghiệm nhập môn của Huyền Sơn Tiên Tông vô cùng khắt khe, cửa ải này đã gian nan lắm rồi. Ta không phải xuất thân thế gia, chẳng biết mấy vòng sau có vượt qua nổi không…”
“Huynh đài đừng quá tự ti! Tại hạ nhìn huynh không giống người phàm tục, nhất định có thể qua được!”
Hai người này cũng không phải đang mù quáng tâng bốc nhau, nếu không phải thế gia tử đệ thì vậy hẳn là có tư chất phi thường. Ải đầu tiên đã sàng lọc đi không biết bao nhiêu phàm phu tục tử rồi.
Chậc, đúng là thế giới tu tiên. Cái tiên tông Huyền Sơn này nghe cứ như một học viện danh giá ấy chứ…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
