Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Bị Hoàng Đế Nghe Thấy Tiếng Lòng Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Lý Thừa Tiển nhìn ba người quỳ bên chân, sau khi nghe được tiếng lòng của Lâm Nam Tích, bỗng nhiên tâm niệm vừa động, cười lạnh một tiếng nói: “Ta xem các ngươi là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đây mà, Uông Đức Hải, truyền thái y! 】

【ai?】

【Truyền ai???】

【Không lẽ cẩu hoàng đế đã biết Lưu thị lang từng say rượu xông vào phòng Hứa Lan Nhân muốn làm chuyện ác sao?】

Lý Thừa Tiển nghe đến đây, trog lòng liền rung lên, lại nói mấy câu dặn dò Uông Đức Hải.

Uông Đức Hải liền vội vàng đi ra ngoài kêu thái y.

Thái Thanh Quan là đạo quan của hoàng gia, cách cung cũng không xa, rất nhanh liền có một vị thái y hai bên tóc mai đã trắng một nửa vội vàng chạy tới.

Lý Thừa Tiển ngồi xuống cái ghế duy nhất trog phòng, động tác văn nhã mà nhấp một ngụm trà nói: “Bắt mạch đi.”

Thái y hướng hoàng đế chắp tay, sau đó ý bảo Hứa Lan Nhân giơ tay ra, cẩn thận đặt lên kinh mạch.

Người ở đây đều quay mặt nhìn nhau.

Sao lại đột nhiên truyền thái y bắt mạch? Lưu Nguyên Cát không hiểu ra sao mà nhìn về phía lão cha nhà mình, nhưng lại thấy ông ấy có chút mất hồn.

Lưu thị lang nhìn cổ tay mảnh khảnh của Hứa Lan Nhân, trog đầu hiện lên vô số suy đoán.

Không thể nào, không có khả năng.

Lần đó hắn đều say đến bất tỉnh nhân sự.

Uông Đức Hải hỏi thái y: “Thế nào?”

Thái y lộ ra biểu tình nghiêm túc nói: “Đã có thai hơn ba tháng.”

Lâm Nam Tích mở to hai mắt nhìn:【Ôi trời!】

Lưu Nguyên Cát ngây ngẩn cả người, lẩm bẩm nói: “Không có khả năng, chuyện này không có khả năng, Lan Nhân chỉ bán nghệ không bán thân, sao có thể mang thai được?”

Lý Thừa Tiển cười lạnh một tiếng nói: “Chuyện này còn phải hỏi Lưu Bỉnh Đức cha ngươi mới biết được.”

Lưu Nguyên Cát khó có thể tin mà nhìn về phía hoàng đế hỏi: “Ngài nói vậy là có ý gì?”

Lý Thừa Tiển có lòng tốt chỉ điểm: “Lúc ngươi bị cấm túc hai tháng, có phải phụ thân ngươi rất hay thường xuyên ra ngoài? Lúc trở về còn mang theo mùi của son phấn?”

Lưu Bỉnh Đức giống như bị sét đánh mà đứng bất động tại chỗ, sắc mặt như như tro tàn, ngồi liệt dưới đất.

Hắn nhắm mắt, cũng lường trước kiếp nạn này không qua khỏi, nói không chừng còn lưu danh sử sách!

Bỗng nhiên, Lưu Bỉnh Đức mở to hai mắt, eo lưng thẳng tắp, đôi mắt đỏ lên, lấy hơi nói:

“Thần tuy rằng lưu luyến thanh lâu, nhưng vẫn chưa làm ra chuyện xúc phạm đến tổ tông, nếu Hoàng Thượng muốn thần chết, thần không thể không chết. Nhưng cho dù thần có chết, cũng muốn liều chết ngăn gián, huyết mạch của tổ tông không thể loạn, Hoàng Thượng đừng để yêu nữ mê hoặc!”

Mỗi một từ nghe vào tai đều là chân thành, còn mang tính tuyên truyền giác ngộ.

Nói xong liền hướng cây cột nhào tới.

Lâm Nam Tích tay mắt lanh lẹ, trực tiếp ngăn ông ta lại.

Đau đớn trog dự đoán không có đến, Lưu thị lang lại đối diện với Lâm Nam Tích:……

Sau đó rất nhanh đã bị mấy nội thị trói lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc