"Chưa cần mở thư, Tô Cẩn đã đoán được bên trong là cả kho video dạy học dạng ngắn, dung lượng lên đến 1080GB."
Thư linh gần như hoàn toàn sáng tỏ, trước mặt vị đại nhân này, mọi bí mật đều bị phơi bày.
Không có gì có thể giấu nổi cô.
Ngay lập tức, thư linh càng thêm ngoan ngoãn.
Nó hơi cúi người, khiêm tốn hỏi:
"Đại sư, ngài muốn ta 'chơi' với Hoàng Chương đến mức độ nào?"
Ôn hòa, bạo lực, dị tính, đồng tính...
Nó kiến thức phong phú, cái gì cũng biết, cái gì cũng từng nghe qua.
Tô Cẩn đặt bình nước lên bàn trà, giọng điệu bình thản nói:
"Để hắn còn sống chờ pháp luật trừng phạt là được."
Thư linh đã hiểu.
Chỉ cần còn giữ lại mạng, thì muốn chơi kiểu gì, nó đều có thể chiều theo.
He he he, đây gọi là phụng mệnh hành sự, đến lúc đó có ra tay nặng cũng không bị trách.
---
Hoàng Chương lờ mờ tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong trại tạm giam.
Hắn không kịp phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc vô cùng, rất khát nước.
"Có ai không…"
Hoàng Chương muốn mở miệng nói, nhưng cảm giác như cổ họng bị dính chặt lại, hơi động một chút liền đau đến không chịu nổi.
Cơn đau khiến đầu óc hắn dần tỉnh táo.
Dáng vẻ lạnh lùng như băng của Tô Cẩn như hiện ra trước mắt, hắn thậm chí còn cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ nàng.
Chẳng bao lâu, ý thức của Hoàng Chương dần rạn nứt. Một đôi bàn tay vô hình kéo hắn xuống vực sâu.
Đó là một cơn ác mộng dài bất tận.
Trong mộng, hắn không còn là người đại diện quyền thế như trước, cũng không thể dùng tài nguyên và quyền lực để uy hiếp nghệ sĩ cấp dưới.
Thân phận đảo ngược, hắn trở thành kẻ bị đem ra đùa giỡn.
Hắn gặp phải một "chủ nhân" biến thái, chịu đủ mọi hình phạt tàn nhẫn từ người đó.
Hoàng Chương từng nghĩ tới bỏ trốn, nhưng rất nhanh bị bắt trở lại, và chờ đợi hắn là những hình phạt còn đáng sợ hơn nữa.
Không nơi cầu cứu, hắn chìm trong tuyệt vọng.
Tỉnh lại, Hoàng Chương mới nhận ra mình chỉ đang mơ.
Nhưng mọi thứ trong giấc mơ chân thật đến nỗi khiến hắn hoài nghi, như thể nó thực sự đã xảy ra. Trên người hắn vẫn còn cảm giác đau nhức tê tái tận xương.
Cả người như bị hút cạn sinh lực, dần dần suy yếu.
Dù vậy, hắn không dám ngủ, sợ sẽ lại bị kéo vào cơn ác mộng kia.
Sống không được, chết cũng không xong.
Trong khi đó, thư linh hút sinh khí của Hoàng Chương lại tỏ vẻ ghét bỏ.
Thư linh: "Hu hu hu, ta bị bẩn rồi, ta không còn trong sạch nữa..."
---
Tô Cẩn không quan tâm thư linh "chơi" với Hoàng Chương như thế nào. Giao thư linh cho hắn xong, cô đi rửa mặt rồi ngủ.
Đêm đó cô ngủ rất ngon, đến khi tỉnh lại, ánh mặt trời đã chiếu rực rỡ.
Điện thoại có hơn chục cuộc gọi nhỡ, phần lớn là từ Tinh Quang Giải Trí.
Khi tội ác của Hoàng Chương bị vạch trần, Tinh Quang Giải Trí chắc chắn không thể thoát khỏi liên quan, muốn lập tức liên hệ với Tô Cẩn để nắm tình hình.
Ngoài ra còn có vài cuộc từ Cục Công An thành phố Kinh Thị, hẳn cũng liên quan đến chuyện của Hoàng Chương.
Tô Cẩn gọi lại cho Cục Công An.
Rất nhanh có người bắt máy.
Tô Cẩn: "Xin chào, tôi là Tô Cẩn."
Đầu dây bên kia: "Chào cô Tô, về vụ án của Hàn Lả Lướt, chúng tôi hy vọng cô có thể đến hỗ trợ điều tra."
Tô Cẩn không từ chối: "Không vấn đề, tôi sẽ đến ngay."
"Cảm ơn cô đã phối hợp."
Cuộc gọi kết thúc, Tô Cẩn rửa mặt thay đồ, chỉ mất chưa đầy mười phút, mặt mộc bước ra khỏi nhà.
Cửa vừa mở.
Một cô gái nhỏ ngồi xổm bên tường lập tức đứng dậy, hoảng hốt nhìn Tô Cẩn: "Tô, Tô tỷ…"
"Giám đốc Trương nói, bảo chị lập tức đến công ty một chuyến."
Cô gái tên là Trịnh Thải Thanh, mái bằng dày che trán, đeo kính râm lớn che nửa khuôn mặt, khiến người khác khó nhận ra diện mạo.
Cô vẫn chưa tốt nghiệp đại học, năm nay năm tư, đến Tinh Quang Giải Trí thực tập vào kỳ nghỉ đông.
Một tháng trước bị Hoàng Chương sắp xếp làm trợ lý cho Tô Cẩn.
Cô gái nhỏ tính cách dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, có phần nhẫn nhịn.
Có lẽ vì không liên lạc được với Tô Cẩn, công ty mới phái cô đến chờ ở đây.
Tô Cẩn nhìn lướt qua cô gái, thầm thở dài trong lòng.
Đây chính là cô chị dâu tương lai mà ông anh tiện nghi của mình định mang về nhà.
Dù nghĩ gì, Tô Cẩn cũng không biểu hiện ra mặt, chỉ nói:
"Đi theo tôi."
"Đúng lúc tôi cũng có việc đến Cục Công An, dẫn cô đi báo án."
"Báo… báo án ạ?"
Trịnh Thải Thanh sững sờ, không hiểu vì sao Tô Cẩn lại nói vậy.
Tô Cẩn bước về phía thang máy:
“Năm hai cô lấy cớ bị bệnh để bảo lưu kết quả một năm, thực ra là vì mang thai, và năm ba đã sinh một bé trai.”
Trịnh Thải Thanh định bước theo, nhưng nghe đến đây thì cả người như bị sét đánh, khuôn mặt trắng bệch, tay chân run rẩy.
Cô muốn phủ nhận, nhưng miệng há ra lại không phát nổi tiếng nào.
Tô Cẩn tiếp tục:
"Tháng trước, con trai cô vừa tròn hai tuổi."
"Bố mẹ cô ghét bỏ vì cô chưa chồng đã sinh con, nên đuổi cô ra khỏi nhà. Cô một mình nuôi con đến giờ."
Từng chữ của Tô Cẩn như dao cứa vào bí mật sâu kín nhất trong lòng Trịnh Thải Thanh.
Nhưng sao Tô Cẩn lại biết?
Chờ đã, vừa rồi chị ấy nói "báo án"… lại nhắc đến con trai cô...
Chẳng lẽ An An đã xảy ra chuyện?
Lập tức, Trịnh Thải Thanh quên hết mọi thứ khác, như người chết đuối bám lấy cọng rơm cuối cùng, nắm chặt lấy tay Tô Cẩn.
"Tô tỷ, An An… có chuyện gì rồi phải không?!"
Không chờ Tô Cẩn trả lời, cô đã hoảng hốt nói:
"Em… em đi với chị đến Cục Công An!"
Đúng lúc đó, thang máy đến.
Hai người một trước một sau bước vào thang máy.
Ra đến cổng khu nhà, chiếc xe gọi qua app đã đến. Hai người lên xe, trực chỉ đến Cục Công An Kinh Thị.
Xuống xe, chân Trịnh Thải Thanh mềm nhũn, Tô Cẩn đỡ cô một chút.
Trịnh Thải Thanh nhỏ giọng: "Cảm ơn chị."
Bên ngoài Cục Công An, đã có người chờ sẵn.
Người nọ thấy Tô Cẩn đến thì lập tức bước tới, thái độ ôn hòa:
"Xin chào cô Tô, tôi là đội viên đội điều tra hình sự - Loan Dịch. Về vụ án hôm qua, chúng tôi cần hỏi cô một số chi tiết."
"Xin mời theo tôi."
Loan Dịch dẫn đường, đưa Tô Cẩn đến văn phòng điều tra hình sự.
Vừa tới cửa, từ bên trong đã vang ra tiếng tranh cãi:
"...Cô ta làm sao biết được Hoàng Chương giấu thi thể nạn nhân trong tủ đông phòng rượu? Nhất định là cô ta thấy hiện trường tội ác! . Cố ý không báo cảnh sát, chỉ vì muốn livestream giành giật lượt xem, câu lưu lượng! . Nói là đoán mệnh tính ra được? Buồn cười thật! Cô ta là cô nhi, trước giờ chưa từng học huyền học, một minh tinh nhỏ bé, đột nhiên lại biết đoán mệnh? . Sao lúc trước không đoán, lúc sau không đoán, phải đợi đến khi bị cả mạng xã hội mắng chửi mới đứng ra đoán mệnh? . Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy? . Tôi không tin các người không thấy được những điểm vô lý này! . Nếu Tô Cẩn thật sự có thể tính ra chân tướng vụ án, thì tôi..."
"Phó đội Chu, nói cẩn thận. Người lần trước nói câu đó ở livestream đứng ngược gội đầu rồi đấy."
Phó đội Chu: ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




