Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tối hôm qua Mạnh Yến Thần ngoan ngoãn ngủ nhờ một đêm trong phòng của Tần Dật Ninh. Tần Dật Nhiên mua rất nhiều quần áo mới để sẵn trong tủ quần áo của Tần Dật Ninh, có nhiều bộ vẫn còn chưa tháo nhãn mác. Mạnh Yến Thần cũng không khách sáo với Tần Dật Ninh, trong tủ quần áo của Tần Dật Ninh cái gì tận dụng được thì sẽ tận dụng triệt để.
Sáu giờ sáng, Mạnh Yến Thần thay một bộ đồ thể thao mới, mượn thêm bộ quần áo mới của Tần Dật Ninh, cầm lái chiếc Bugatti Chiron tối qua vừa cập cảng Hải thành, đưa Tần Dật Nhiên về nhà.
Tiểu khu nơi mà Tần Dật Nhiên sinh sống có tên gọi tắt là Đào Hoa Viên, được đưa vào sử dụng vào những năm đầu của thập niên trước, bên trong xây dựng theo kiểu dinh thự cổ điển Trung Hoa, phong cách Lâm Viên. Nơi này tuy là cái gì cũng tốt nhưng lại cách công ty của Tần Dật Nhiên khá xa, mỗi sáng đi làm, nhanh nhất cũng mất hơn một giờ lái xe, nhưng anh em Tần Dật Nhiên vẫn vô cùng ưu ái nơi này.
Trên đường đi, khi nghe Mạnh Yến Thần thắc mắc, Tần Dật Nhiên mới nói: "Căn nhà em đang ở thực ra là do chú nhỏ mua. Chú ấy dùng số tiền lần đầu tiên kiếm được ở Hải thành để mua căn nhà đó. Ở nơi đó cỏ cây ao cá, kể cả từng viên gạch đều có bóng dáng của chú nhỏ cùng Miu Miu tạo nên. Cực kỳ có giá trị kỷ niệm.
Căn nhà của anh trai là mấy năm sau chú nhỏ mua lại của gia chủ cũ, muốn dành riêng căn nhà đó cho Miu Miu. Hai căn nhà bên cạnh nhau mang ý nghĩa sau này anh em họ dù thế nào cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh nhau như vậy.
Về sau, Miu Miu bảo chú nhỏ cho em ngôi nhà này, lại bảo anh trai đưa một số tiền tượng trưng để chú ấy "bán" căn nhà bên cạnh cho anh trai. Chú nhỏ và Miu Miu muốn tình cảm của em và anh trai cũng giống như hai người họ, sẽ không vì bất cứ điều gì mà thay đổi."
Mạnh Yến Thần gật đầu, nếu đưa căn nhà này cho Tần Dật Ninh, chưa chắc Tần Dật Ninh dám nhận. Nhưng dùng phương thức "nửa bán nửa tặng" như thế, vừa không sức mẻ tình cảm cũng không tổn hại thể diện của Tần Dật Ninh.
Trên đường đi Mạnh Yến Thần vừa lái xe vừa chăm chú lắng nghe người yêu anh kể chuyện, chẳng mấy chốc liền về đến nhà.
Mạch Mạch và Nha Nha nghe tiếng xe liền chạy ra ngoài xem, xác định là mama về nhà liền chạy ra đón.
Mạnh Yến Thần nhìn hai cục bông vàng này vừa xoay vòng tròn vừa vẫy đuôi, đủ kiểu vui mừng không khỏi làm anh cho bật cười. Đây là lần đầu tiên Mạnh Yến Thần trải nghiệm cảm giác vừa về đến nhà liền có hai cục bông nhiệt tình ra đón.
Anh cũng học theo Tần Dật Nhiên, ngồi xuống ôm mỗi đứa một cái, xoa xoa đầu hai bạn nhỏ, cố tình nói: "Baba đến thăm hai đứa đây, baba nhớ hai đứa lắm".
Tần Dật Nhiên nghe hai từ "baba" này cũng chỉ trừng Mạnh Yến Thần một cái, không phản bác Mạnh Yến Thần xưng "baba" với hai đứa nhỏ, xem như ngầm chấp nhận thân phận này của anh.
Tần Dật Nhiên vào nhà thay quần áo, mặc một bộ đồ thể thao thoải mái liền cùng Mạnh Yến Thần ra ngoài chạy bộ. Mạch Mạch và Nha Nha rất có tự giác mà đem dây dẫn ra đưa cho Tần Dật Nhiên để cô đeo vào cho bọn nó.
Cứ như vậy hai người và hai cục bông vàng cùng nhau chạy bộ. Tần Dật Nhiên dừng lại trước nhà Tần Dật Ninh, hỏi Mạch Mạch với Nha Nha có muốn cùng với Lô Lô và Cống Cống chay bộ chung không. Trên cửa cổng nhà của Tần Dật Ninh có hai cái lỗ tròn khá lớn, Mạnh Yến Thần ban đầu cũng không biết dùng để làm gì, sau khi thấy hai đứa Mạch Mạch Nha Nha chỉ cần đưa đầu qua lỗ tròn, sủa vài tiếng, bên trong nhà liền có tiếng chó sủa đáp lại. Hóa ra là để thuận tiện cho Mạch Mạch Nha Nha rủ rê Cống Cống với Lô Lô đi chơi.
Tần Dật Nhiên dùng thẻ mở cổng cho Cống Cống và Lô Lô chạy ra, hai đứa nhỏ đều đã được người giúp việc trong nhà đeo sẵn dây dẫn, cứ việc như vậy mà cùng nhau đi thôi.
Không nghi ngờ, không đố kỵ cũng không hiểu lầm, cứ bình bình đạm đạm làm người thân của nhau mười mấy năm.
Mạnh Yến Thần bỗng chốc cảm thấy có chút ghen tị, liền xoay sang Tần Dật Nhiên nói: "Sau này anh sẽ thường xuyên dắt bọn trẻ cùng em đi dạo, cùng em học cách chăm sóc và dạy dỗ chúng, cùng em đi du lịch, cùng em chơi thể thao. Tóm lại sẽ cùng em làm rất nhiều việc, dù là việc lớn hay việc nhỏ."
Tần Dật Nhiên biết đây đều là lời thật lòng của Mạnh Yến Thần, liền duỗi tay ra để cho anh nắm lấy rồi nói: "Được, em chờ. Sau này chúng ta sẽ làm cùng nhau từng chuyện từng chuyện một."
Tần Dật Nhiên không phải là người cả tin vào tình yêu, nhưng cũng không phải là người luôn bi quan âu sầu. Cô luôn biết trân trọng từng khoảnh khắc chân thành nhất giữa người với người.
Chỉ cần tại thời điểm nói ra, mọi lời nói đều xuất phát từ tấm lòng, thì đều đáng được trân quý. Chuyện của tương lai không ai nắm bắt được. Vì vậy con người phải càng phải học cách trân trọng hiện tại.
Tám giờ sáng, cả hai trở về nhà thay quần áo tắm sạch mồ hôi liền ngồi vào bàn ăn sáng. Đầu bếp hôm nay nấu sủi cảo nhân tôm và sò điệp, nước dùng không phải nấu từ xương mà là nấu từ các loại rau củ quả, tạo nên hương vị thanh ngọt.
Ăn sáng xong Mạnh Yến Thần liền đi tìm bọn Đậu Đậu chơi.
Trong nhà thiết kế cho Mạch Mạch và Nha Nha hai căn nhà ở ngoài vườn và cả phòng riêng ở tầng một, bọn nó có thể ngủ ở đâu tùy thích. Bọn Đậu Đậu Quả Quả có phòng riêng ở tầng hai.
Mạnh Yến Thần đi thăm các cục bông xinh đẹp, nhìn thấy anh mở cửa đi vào, mỗi đứa một phản ứng.
Đậu Đậu vừa thấy baba lập tức chạy đến meow meow làm nũng, liền được anh bế lên.
Vân Vân nhìn thấy người quen, meow một tiếng xem như chào hỏi rồi lại lim dim ngủ.
Ý thức lãnh thổ của Quả Quả trỗi dậy, chăm chăm nhìn vào Mạnh Yến Thần. Chính là loại biểu cảm: sao cái tên "thú hai chân này" lại vào đây? Ai cho hắn vào đây?
Cát Cát đi đến bên người Mạnh Yến Thần ngửi một vòng, đi một vòng quan sát, xác định không có yếu tố nguy hiểm cho bọn đàn em mới meow một tiếng rồi tự lên võng tự chơi một mình.
Mộc Mộc và Đường Đường cũng đi đến chỗ anh. Mộc Mộc cọ cọ dụi dụi vài cái liền đi ôm bé cá nằm trên sàn mà ngủ.
Đường Đường thì vẫn dính người như vậy, xác nhận đúng người lần trước ôm bé ngủ là Mạnh Yến Thần cũng meow meow đòi bế.
Mạnh Yến Thần hạnh phúc ôm hai cục bông ra ngoài, đi tìm Tần Dật Nhiên.
Tần Dật Nhiên đang ở bên hồ cho cá Koi ăn. Trong hồ là đàn cá đủ màu sặc sỡ, không chỉ vậy đàn cá ở đây được nuôi rất lâu năm, sống lâu nên thể trạng bọn chúng rất lớn. Hồ cá này chiếm diện tích khá rộng, nối dài từ sân trước vòng ra sân sau. Từ cổng chính đi vào sẽ đi qua các cây cầu nối liền nhau bắt qua hồ để mới vào đến nhà. Mạnh Yến Thần quan sát hoàn cảnh xung quanh, kiểu nhà này không giống phong cách tứ hợp viện Bắc thành mà theo hơi hướng Lâm Viên Giang Nam hơn.
Hai người mỗi người bế một em mèo cùng nhau đi vòng quanh bờ hồ, Mạnh Yến Thần chợt hỏi: "Anh phát hiện trong hồ cá, có một con cá rất lớn, không giống cá Koi, màu đen, rất cảnh giác."
Tần Dật Nhiên cười nói: "Anh quan sát thật tốt đó. Chú nhỏ đặt cho nó tên là Hắc Nguyệt Quang. Nó là con cá đầu tiên mà chú em thả vào trong hồ. Nếu nói trong đàn mèo Cát Cát là lão đại thì trong hồ cá, Hắc Nguyệt Quang là "lão tổ". Hắc Nguyệt Quang rất nhạy cảm với ánh sáng, đặc biệt là vào ban đêm. Hôm nào buổi tối cho anh xem chuyện thú vị của tiểu tổ tông này."
Tết âm lịch đang đến gần, hoa mai trong vườn đã bắt đầu có những nụ vàng bé xinh. Nếu vào mùa hè, có thể đem một chiếc ghế lười ra ngồi cạnh bờ hồ đọc sách, ngủ trưa. Nếu là mùa đông như bây giờ liền vào phòng làm việc của Tần Dật Nhiên trộm lười một chút.
Phòng làm việc của Tần Dật Nhiên nằm ở tầng ba, nếu mở cửa sổ nhìn xuống có thể nhìn bao quát sân trước. Nhưng hôm nay lạnh nên chỉ có thể đóng cửa mở máy sưởi.
Phòng làm việc được chia làm ba không gian, cũng được ngăn bằng vách kính.
Không gian làm việc bao gồm nhiều giá sách nối dài, bàn làm việc, kệ sách sofa nhỏ và một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên bàn là một cây thất huyền cầm có vẻ khá cổ xưa. Cây thất huyền cầm được phủ lên một lớp vải tơ rất mỏng màu trắng, nhìn khá trong suốt. Mạnh Yến Thần nhìn cây đàn kia không hiểu sao lại cảm thấy tang thương.
Phòng sáng tạo trưng bày các một số mô hình kiến trúc từng đạt các giải thưởng, cũng là nơi để Tần Dật Nhiên chơi lắp lego hoặc là chơi xếp các quân bài domino. Nơi đây thường dùng đến mỗi khi Tần Dật Nhiên bí ý tưởng hoặc là dùng để rèn luyện sự tập trung, kiên nhẫn.
Phòng cuối cùng là phòng thư giãn, có loa để nghe nhạc, máy chiếu, tivi, ghế bập bênh ghế massage... đầy đủ mọi thể loại.
Mạnh Yến Thần cảm thấy bạn gái của mình thực sự rất biết tận hưởng cuộc sống. Anh ôm Đậu Đậu và Đường Đường lên ghế bập bênh, cầm ipad xem một số bảng tin kinh tế tài chính, lâu lâu lại xoay đầu nhìn Tần Dật Nhiên đang chăm chú xử lý công việc. Đậu Đậu và Đường Đường gối đầu lên ngực Mạnh Yến Thần ngủ, nhưng anh cứ xoay đi xoay lại như thế khiến hai đứa nhỏ meow meow kháng nghị, đành phải xoa đầu dỗ dành: "Baba xin lỗi nhé, baba sẽ nằm im bất động, có được không?"
“Meow”
“Meow”
Mạnh Yến Thần rất thích cái không khí lúc này, mỗi giây mỗi phút trôi qua đều bình yên mà hạnh phúc. Hôm qua Mạnh Yến Thần tỏ tình thành công, hạnh phúc cùng hưng phấn đến nỗi hai giờ sáng mới có thể ngủ được. Nên lúc Tần Dật Nhiên xử lý xong công việc Mạnh Yến Thần đã ở trên ghế bập bênh mà ngủ mất. Cô phủ thêm cho anh một chiếc chăn mỏng, tháo cặp kính của Mạnh Yến Thần xuống, ngắm anh ngủ một lúc liền tìm quyển sách ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Mạnh Yến Thần bắt đầu đọc sách.
Đến trưa, Mạnh Yến Thần sảng khoái ngủ dậy thì được Tần Dật Nhiên thưởng một nụ hôn lên má, bảo anh thức dậy thật đúng lúc, mau rửa mặt rồi xuống lầu.
Tần Dật Nhiên mời đến là một trong những khách hàng cũ của cô, là nhà thiết kế thời trang có tiếng trong nước đến thiết kế suit cho Mạnh Yến Thần. Triệu Hoành đến một phần là vì nể mặt Tần Dật Nhiên, phần còn lại là vì tò mò, muốn xem ngoài anh trai yêu dấu Tần Dật Ninh ra, Tần Dật Nhiên sẽ vì người như thế nào mà thỉnh động Triệu Hoành đích thân đến.
Mạnh Yến Thần và Triệu Hoành trao đổi với nhau khá ăn ý, Triệu Hoành cũng giống như Tần Dật Nhiên thường nghiên cứu khách hàng rất chi tiết bao gồm công việc sở thích phong cách, màu da, tính chất công việc... Dựa vào các yếu tố đó mới tạo ra một bộ suit phù hợp với khách hàng. Triệu Hoành lấy số đo của Mạnh Yến Thần xong, tâm tình rất tốt mà trêu chọc Tần Dật Nhiên: "Mạnh tiên sinh quả nhiên tuấn tú bất phàm, vai rộng eo thon chân lại dài. Cả người đều toát lên khí chất của thư hương thế gia. Thảo nào cô xem trọng đến thế."
Tần Dật Nhiên rất dửng dưng trước lời trêu chọc này, không ngại mà đáp trả: "Tần Dật Nhiên tôi xưa nay chỉ thích thứ tốt nhất, dù là người hay là vật."
Tiễn Triệu Hoành ra cửa, Mạnh Yến Thần vào nhà liền ôm lấy người yêu hỏi vì sao nhanh như vậy liền tìm nhà thiết kế may suit cho anh rồi, thực sự liền muốn đánh dấu chủ quyền lên người anh sao.
"Đúng là trẫm đang đánh dấu chủ quyền đó, Mạnh ái khanh, khanh có ý kiến gì sao?"
"Vi thần không dám!"
Tần Dật Nhiên chọt chọt lên ngực Mạnh Yến Thần hỏi ngược lại: "Tối qua không biết là ai trưng ra cái bộ mặt ghen ghét khi nghe em nói trong phòng của anh trai có rất nhiều quần áo là do đích thân em chọn cho anh ấy? Là ai vậy nhỉ? Là vị tiên sinh nào vậy ta?"
Mạnh Yến Thần cảm thấy sức quan sát của người anh yêu quả thực khủng bố. Anh cũng không có thể hiện rõ ràng ra mặt, chỉ loáng thoáng ghen tị trong lòng một chút với Tần Dật Ninh thôi. Vậy mà cũng bị nhìn thấu nữa.
Mạnh Yến Thần thừa nhận: "Anh đúng là có... chút xíu ghen tị, nhưng không phải nhờ vậy em liền mời cả Triệu Hoành đến. Anh chỉ là... được sủng mà lo sợ thôi."
Hai người ôm ôm hôn hôn một chút, Tần Dật Nhiên lại bảo muốn ra ngoài, hôm nay cô muốn đi làm tóc. Nhưng khi đến nơi thì lại biến thành Mạnh Yến Thần cắt tóc, đổi sang một kiểu tóc mới. Nhà tạo mẫu tóc cùng Tần Dật Nhiên thương lượng mất mười phút cuối cùng chọn ra được một kiểu tóc mới phù hợp với gương mặt của anh.
Mạnh Yến Thần cũng mặc kệ, tóc anh dài rồi cũng đến lúc cắt, còn cắt như thế nào thì lúc trước không quá quan trọng, nhưng hiện tại xem ra anh chỉ cần cắt theo mẫu mà Tần Dật Nhiên thích là được. Mạnh Yến Thần vốn không có quá nhiều trông đợi, nhưng hiệu quả mang đến không tệ chút nào, nhan sắc cấp S của Mạnh Yến Thần sau khi cắt và tạo kiểu tóc mới liền trực tiếp thăng cấp lên S+, không chỉ đẹp mà còn trẻ hơn vài tuổi.
Mạnh Yến Thần ôm eo Tần Dật Nhiên hỏi: "Trông anh thế nào? Sao em lại có vẻ suy tư như vậy?"
Tần Dật Nhiên ôm mặt người yêu ra vẻ lưỡng lự mà trả lời: "Em đúng là đang phân vân một chuyện?"
"Hửm.... liên quan đến anh sao?"
Tần Dật Nhiên gật đầu, ra vẻ bất đắc dĩ nói: "Em là đang phân vân nên mang anh đi khoe khoang hay mang về nhà giấu đi."
Sau một hồi phân vân, Tần Dật Nhiên lại kéo Mạnh Yến Thần đến trung tâm thương mại
Mua đồng hồ
Mua quần áo
Mua giày dép
Mua... mua ... mua, chỉ cần mặc lên người Mạnh Yến Thần đẹp Tần Dật Nhiên trực tiếp quẹt thẻ.
Mạnh Yến Thần bắt đầu cảm thấy sợ hãi, ôm lấy Tần Dật Nhiên mà nói: "Bảo bối, bệ hạ, tiểu tổ tông của anh ơi, em đừng mua nữa. Chú nhỏ của em mà biết em tiêu tiền cho anh nhiều như vậy, không chừng cơ hội làm cháu rể của chú ấy liền về số âm rồi, còn là âm vô cực nữa. Chúng ta mua nhiều lắm rồi, đừng mua nữa được không?"
Tần Dật Nhiên không cho là đúng mà nói: "Không phải nha, chú nhỏ nói là lúc yêu thương phải thể hiện ra thành ý của bản thân."
Mạnh Yến Thần: "..."
Mạnh Yến Thần bật cười, bây giờ đã hiểu được vì cái gì Tần Dật Nhiên thích đập tiền lên người mình thích như vậy, hoá ra đây là truyền thống gia đình. Nhưng nếu còn để cô tiếp tục mua mua mua như thế, Mạnh Yến Thần anh chắc chắn sẽ xong đời, đành dỗ tiếp: "Bệ hạ, thành ý của bệ hạ khiến vi thần rất cảm động. Nhưng hôm nay chúng ta mua đã đủ nhiều rồi, cùng đi uống trà chiều có được không?"
Thấy Tần Dật Nhiên không phản đối, Mạnh Yến Thần liền nắm tay cô đi uống trà chiều. Tần Dật Nhiên trong lúc nói chuyện vô tình nhắc lại bản thân mình lúc học xong cấp hai liền đi du học cùng Tần Dật Ninh. Phong cách giáo dục ở nước ngoài không giống như ở trong nước, không gây áp lực nhưng đòi hỏi tính tự giác của học sinh rất cao.
Mạnh Yến Thần nghĩ nghĩ liền dẫn Tần Dật Nhiên đi đến khu phố ăn vặt gần trường trung học cũ của anh. Hôm nay học sinh không cần đến trường, nhưng chỗ này dù thời gian nào cũng là địa điểm yêu thích của học sinh.
Tần Dật Nhiên ở trong quán ăn một tô mì thịt bò, hương vị không tệ giá cả lại rẻ, rất phù hợp cho túi tiền của học sinh. Tần Dật Nhiên ăn mì xong lại đi đến cửa hàng trà sữa đầu đường uống một ly trà sữa giá bình dân. Dù trong quán mì hay tiệm trà sửa, hai người đều thỉnh thoảng nghe được những mẫu chuyện vụn vặt, ngây ngô của các bạn nhỏ ở độ tuổi phải chịu áp lực học tập vừa phải đối diện với việc bản thân lớn lên từng ngày, gặp phải vô vàn những chuyện tốt và cả chuyện không tốt, tâm lý sinh lý đều song song mà thay đổi.
"Em đố anh nhé, ở cái bàn bên cạnh chúng ta có mười bạn học nhỏ, anh nhìn thử xem có bao nhiêu nam sinh đang thích cô bạn tóc ngắn đeo kính cận kia?"
Mạnh Yến Thần quan sát một lúc rồi hỏi: "Ba người sao?"
Tần Dật Nhiên lắc đầu, đưa lên bốn ngón tay, nghĩa là có tới bốn người.
Mạnh Yến Thần cười cười hỏi: "Thêm chàng trai đang tỏ vẻ khó chịu cau có kia ư?"
Tần Dật Nhiên gật đầu, đưa ngón tay cái lên nói: "Mạnh tiên sinh của em quả nhiên "tuệ nhãn như đuốc"a."
Mạnh Yến Thần tranh thủ thời cơ, nắm lấy bàn tay cô vuốt ve, nói: "Không dám không dám, nếu nói "tuệ nhãn như đuốc" anh còn không so được với tiểu Tần tổng của chúng ta. Nếu không làm sao em chọn tới chọn lui lại chọn trúng Mạnh Yến Thần chứ?"
Tần Dật Nhiên uống xong cốc trà sữa, véo lên khuỷu tay Mạnh Yến Thần một cái rồi đứng lên bỏ đi trước, Mạnh Yến Thần vội vã đuổi theo, nắm lấy tay cô, hai người cùng nhau song song đi trên đường
Tần Dật Nhiên cảm thấy như thế này cũng là một dạng trải nghiệm cuộc sống. Hai người họ đi dạo như thế này, dùng tai để nghe dùng mắt để nhìn, dùng tâm để cảm nhận một lát cắt trong cuộc sống đầy màu sắc của người khác.
Chân thực mà sinh động.
Thật ra Mạnh Yến Thần cũng là lần đầu đến đây, trước đó cũng chỉ nghe bạn bè cùng lớp có nhắc qua nơi này. Trước kia Mạnh Yến Thần cũng từng muốn thử trốn học một lần, chỉ là trong lòng phải cân nhắc so đo quá nhiều, cứ như vậy liền không muốn đi nữa. Hiện tại đặt chân đến nơi này, nghĩ đến khoảng thời gian đi học luôn làm học sinh gương mẫu, cảm giác có gì đó hơi tiếc nuối. Nhưng hiện giờ anh đã tìm được người vừa có thể cùng anh thưởng thức trà chiều ở nhà hàng năm sao, vừa có thể ăn mì bò trong quán ăn nhỏ, uống trà sữa giá rẻ ở ven đường.
Địa điểm ở đâu không quan trọng, quan trọng chính là tìm đúng người sẵn sàng đồng hành cùng chúng ta ở bất kể nơi nào.
Tần Dật Nhiên nắm tay Mạnh Yến Thần đi dạo một lúc rồi dừng lại trước sạp bán bắp nướng. Cô bất chợt hỏi anh: "Yến Thần, anh từng ngồi xe ba bánh bao giờ chưa?"
Mạnh Yến Thần không hiểu vì sao tàn Dật Nhiên đột ngột hỏi một chủ đề không liên quan như vậy, nhưng vẫn nghiêm túc lắc đầu trả lời: "Chưa từng. Em từng ngồi qua rồi sao?"
Tần Dật Nhiên nghiêng đầu nhìn cửa hàng bắp nướng, mỉm cười nói: "Em từng ngồi qua rồi. Em nhớ lúc Diệp Heo Con vừa về Lam gia được một năm, chú nhỏ đưa bọn em đi trang trại chơi. Có lần chú nhỏ dẫn tụi em ra cánh đồng bắp. Ngồi trên xe ba bánh từ xa nhìn cánh đồng chỉ toàn bắp với bắp. Sau khi thu hoạch, bọn em sẽ mang từng bao bắp chất lên xe ba bánh. Chú nhỏ thì lái xe, bọn em ở phía sau chọn ra mấy trái bắp to nhất ngon nhất để buổi tối đem nướng hoặc tách ra để làm bánh. Ngồi ở trên xe lúc chiều tà, gió thổi lồng lộng, trong không khí thì toàn ngửi thấy mùi bắp, còn có cả mùi rơm rạ. Heo Con nhà em đang dùng hết sức lực để bẻ đôi trái bắp, cuối cùng bẻ không được còn trượt tay đem cả trái bắp đập vào cằm, sưng đến hôm sau. Kể từ đó mỗi lần nó nhìn đến trái bắp đều nghiến răng nghiến lợi."
"Vậy Diệp Heo Con của em đến hiện tại còn ăn bắp không? Hay là..."
"Ăn chứ! Heo mà, vô cùng dễ nuôi. Nhưng mà mỗi lần cho nó ăn bắp nướng đều phải bẻ ra làm đôi trước thì nó mới chịu ăn."
"Thù dài thật!"
"Đúng vậy!" Tần Dật Nhiên gật đầu xác nhận, sau đó vội nói: "Nhưng anh cũng không được nhắc lại chuyện này với nó đâu nhé. Cẩn thận nó ghi thù với anh nha."
Mạnh Yến Thần gật đầu, dùng tay còn lại diễn tả động tác kéo khoá miệng, đảm bảo tuyệt đối sẽ không nói chuyện này với Diệp Heo Con.
Đi dạo xong, Tần Dật Nhiên đưa Mạnh Yến Thần về lại Mạnh gia, buổi tối Mạnh Yến Thần sẽ đến bến cảng đón bố mẹ và em gái, không thể tiếp tục mặt dày mà "ở nhờ" nhà của người yêu được nữa.
Trước khi xuống xe Mạnh Yến Thần rất thành kính mà dâng lên cái thẻ phụ duy nhất của anh: "Bệ hạ bảo bối, tiểu tổ tông của anh, đây là thẻ phụ của anh." Mạnh Yến Thần thấy Tần Dật Nhiên không có ý định nhận, không biết nên cười hay nên khóc, chỉ có thể tiếp tục năn nỉ: "Xin bệ hạ cầm lấy xem như tín vật định tình của vi thần. Bệ hạ không nhận, vi thần sẽ ở lì chỗ này không xuống xe. Đây chính là thành ý của vi thần, mong bệ hạ thành toàn cho chút thành ý này."
Tần Dật Nhiên thấy anh đáng yêu đến thế, cũng không đành lòng từ chối nữa. Không quên khen thưởng cho Mạnh Yến Thần một nụ hôn.
Hai người hôn hôn một lúc Mạnh Yến Thần mới không cam tâm tình nguyện mà xuống xe, chờ Tần Dật Nhiên lái xe đi rồi anh mới vào nhà.
Hoàn chương 16.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




