“Hoàng tổ mẫu, chẳng lẽ ngài chán cháu trai rồi nên mới suốt ngày nghĩ về chắt trai sao.” Tạ Nhiên chớp chớp mắt, nhìn Thái hậu tủi thân nói.
Thái hậu hơi sững lại, sau đó thoải mái cười to đáp: “Đã lâu ai gia không nhìn thấy dáng vẻ trẻ con này của Nhiên Nhi, quả nhiên vẫn là một đứa nhỏ.”
Tạ Nhiên vừa thầm thở phào một tiếng, khi y tưởng rằng có thể tránh thoát được một kiếp.
“Vậy đương nhiên trong phủ con không thể thiếu người quản lý được.”
Thấy dáng vẻ vô cùng kháng cự, vẻ mặt vô cùng phiền muộn của y, Thái hậu cũng không dám ép quá, chỉ đành lui một bước nói: “Không bằng trước tiên có một hai thông phòng, chỉ cần bên con có người hầu hạ, ai gia cũng có thể yên tâm hơn một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


