Thấy Thẩm Thanh trước mặt yên lặng không nói, hô hấp của Tạ Nhiên không khỏi nhanh hơn một chút, tâm trạng cũng trở nên gắt gỏng, nghe tiếng ve kêu không ngừng, y chỉ cảm thấy vô cùng bực bội.
“Không có.” Thẩm Thanh ngoan ngoãn trả lời câu hỏi này.
Khóe miệng Tạ Nhiên hiện lên một nụ cười.
Gió nhẹ thổi tới từng cơn, lá rụng trong rừng trúc cũng bay lả tả, bay múa trên không trung.
Đột nhiên Tạ Nhiên đi mấy bước về phía Thẩm Thanh, sau đó đứng ở trước mặt nàng, hai người cách nhau rất gần, Thẩm Thanh có thể nhìn thấy hoa văn tường vân tinh xảo thêu trên vạt áo trước của y.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


