“Lệnh bài, loại chuyện này không phải đều do những gã sai vặt xử lý à?” Tạ Nhiên ngồi bắt chéo chân, thổi lá trà trong kiệu thoải mái nói: “Ngươi hỏi bổn vương, sao bổn vương biết được.”
“A Hằng, lệnh bài của Vương gia đâu?” Vương công công hỏi câu này như đang nghiến răng nghiến lợi, âm thanh nặn ra từ trong kẽ răng.
Thấy dáng vẻ tức giận của của Vương công công, A Hằng bị dọa cho hai chân run rẩy, khóc không ra nước mắt nói: “Sao nô tài biết được, mấy thứ này của Vương gia nô tài nào dám tùy ý động vào.”
“Ồ? A Hằng, chẳng lẽ ngươi đang trách bổn vương sao?” Bàn tay thon dài đang mở nắp chén trà của Tạ Nhiên hơi ngừng lại, sau đó liếc nhìn A Hằng một cái.
Vốn A Hằng muốn đáp lại, nhưng nhìn Vương công công một cái, lại nhìn Vương gia nhà mình một cái, cuối cùng chỉ đành nghẹn ngào nói: “Là nô tài ngu ngốc, chắc là đã rơi ở trong phòng rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


