Vì vậy tan lớp xong, nàng trở về phòng trước, rửa mặt chải đầu tỉ mỉ, sau đó bởi vì mấy ngày nay đều không ngủ ngon, nàng phủ lên một lớp son phấn mỏng, sắc mặt đỏ thắm, mặt mày phong tình.
Sau khi chỉnh trang ổn thỏa xong, nàng xách hộp thức ăn đi tới chỗ hòn non bộ, nấp ở trong một góc kín đáo, nơi đó có thể nhìn thấy bất kỳ người nào đi qua, hơn nữa là khu vực hẻo lánh, người khác khó mà phát hiện ra. Nàng dựa lưng vào một gốc đại thụ, ngẩng đầu nhìn tán lá trên cây, cảm thấy vô cùng hài lòng.
Giờ này vẫn còn sớm, chưa tới thời gian dùng cơm.
Mặt trời chiếu ánh nắng nóng như thiêu xuống đất, ve sầu trên cây cũng kêu không ngừng.
Thẩm Thanh vô cùng buồn chán ngồi trên đất, hi vọng có thể tóm được Vệ Hà vừa ngủ trưa đi ra, nhưng mà vẫn không được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


