Đến buổi tối, Thẩm Thanh quay về phòng nghỉ ngơi, khi thay thuốc, nhìn thấy vết thương bôi bình thuốc sáng nay đã hơi kết vẩy, nàng không khỏi cảm thán đây đúng là linh đan diệu dược, cũng nghiêng đầu chống cằm nghĩ xem cái này là ai đưa cho nàng.
Chắc chắn không phải cô cô, cô cô đã đưa cho nàng một lọ rồi, cũng chắc chắn không phải loại người như Tố Vân, bọn họ hận không thể làm nàng bị đuổi ra khỏi Vương phủ mới tốt, nghĩ đi nghĩ lại, Thẩm Thanh cũng chỉ nghĩ được Vệ Hà.
Trong phòng có hai người, bầu không khí hơi nặng nề.
Thẩm Thanh nghĩ rất lâu cũng thật sự không nghĩ ra cô cô gọi nàng ra làm gì.
“Nếm thử điểm tâm này đi. Đây là tối qua Vương gia tiến cung, Thái hậu ban thưởng, Vương gia thưởng cho chúng ta đấy.”
“Vâng.” Thẩm Thanh cẩn thận cầm một miếng bánh ngọt màu đỏ thẫm lên, che khăn tay cẩn thận nếm một miếng.
Thấy ngón tay nàng tinh tế, làn da trắng như tuyết, khi cầm bánh ngọt đỏ thẫm lên động tác cũng đoan trang, cô cô thầm gật đầu: “Thế nào.”
“Đồ ăn trong cung đều cực kỳ ngon, nếu không phải nhờ phúc của cô cô, sao nô tỳ có thể được nếm thử.” Thẩm Thanh mỉm cười ấm áp như tháng ba mùa xuân.
“Vương gia chúng ta sắp đón lễ cập quan rồi, trong phủ sẽ bận rộn một phen.”
Nghe thấy lời này, trong lòng Thẩm Thanh có một loại dự cảm không tốt, chỉ có thể kiên trì tiếp tục nói: “Trong phủ chúng ta cũng có thể náo nhiệt hơn rồi.”
Thấy Thẩm Thanh vẫn vòng vo với mình như vậy, trong lòng cô cô hơi không vui, không biết Thẩm Thanh này ngốc thật hay là có dự định khác. Lại nghĩ tới tối qua khi Tố Vân cầm toàn bộ gia sản tới tìm mình.
“Chúng ta nói thẳng đi, đợi Vương gia đón lễ cập quan xong, không bao lâu nữa ngài sẽ cưới Vương phi, mà cho dù không có, chắc chắn trong cung cũng sẽ ban người tới Vương phủ. Tối qua Tố Vân đã cầm hết gia sản tới cầu xin ta, nhưng ta lại coi trọng ngươi hơn.”
Thật ra Thẩm Thanh hoặc ít hoặc nhiều cũng đoán được ý của cô cô, chỉ là nàng không ngờ nàng ta lại nói thẳng như vậy.
Thẩm Thanh yên lặng một lúc lâu mới trả lời: “Nô tỳ thân phận thấp kém, chưa từng dám có suy nghĩ như vậy.”
Sau đó lại là một khoảng thời gian yên tính, cô cô nhìn nàng chằm chằm: “Lui xuống đi.”
“Vâng.”
Nhìn bóng lưng đi xa của Thẩm Thanh, cô cô sờ vòng tay vàng trên tay lẩm bẩm: “Vậy ngươi đừng trách cô cô độc ác.”
Người hôm qua tới tìm nàng ta không chỉ có Tố Vân, mà còn có phó tổng quản Dương, đương nhiên nàng ta coi thường gã ta, nhưng phó tổng quản Dương kia ra tay cực kỳ hào phóng, hi vọng nàng ta giúp gã ta có thể tiếp cận được Thẩm Thanh.
Bây giờ Thẩm Thanh đã là con cờ vô dụng, có thể phát huy được công dụng tối đa đương nhiên là tốt nhất, hơn nữa tối qua Tố Vân đã nói chuyện của Dịch Thanh với nàng ta.
Thẩm Thanh đi ở phía trước cứ cảm thấy sau lưng mình đang bị một con rắn độc nhìn chằm chằm. Cho đến khi quay về phòng mới tốt hơn một chút, nhưng nàng lại lo liệu mình có đắc tội cô cô không.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Đã sắp tới lúc Tạ Nhiên cập quan, trong yến hội đương nhiên sẽ ca múa tưng bừng.
Chỉ là cô cô lấy lý do Thẩm Thanh bị thương chưa khỏi, không để nàng tham gia, vì vậy nàng cũng vui vẻ tự tại.
Lúc này trong vườn trúc tím Thẩm Thanh gặp được khi mới vào phủ, nàng đang dùng tay chống cằm mà ngủ.
Bây giờ đã là mùa hè, mặt trời chói chang treo cao trên bầu trời, đi ở hành lang cũng vô cùng bỏng chân, hơi nóng bốc lên từ mặt đất, ngay cả thời tiết cũng cực kỳ oi nóng.
Cuối cùng Thẩm Thanh cũng biết tại sao căn phòng kia của nàng không có ai ở, mùa hè bên trong giống y cái lồng hấp, như muốn sống sờ sờ hấp chín luôn người ta.
Bây giờ đang là lúc Vương gia cập quan, giống như cô cô, đương nhiên mấy người phó tổng quản Dương đều phải ở hiện trường xem, các nhân vật lớn cũng đều ở đó hết.
Vì vậy bây giờ rừng trúc tím này là an toàn nhất, nên nàng mới chạy ra đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

