Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
****
Nghe thấy lời này, phó tổng quản Dương lại trở nên chần chừ, ngày đó đương nhiên gã ta nhìn thấy Vương gia nên mới chạy, còn ai đưa Thẩm Thanh về đúng là gã ta không biết thật. Nhưng thấy nàng tự tin như vậy, nhất thời gã ta cũng không biết phải làm sao.
Thấy người đẹp cười lạnh lùng, con ngươi như ánh trăng cao ngạo lại có một loại phong tình khác, ham muốn chinh phục của gã ta ngo ngoe rục rịch.
Thế là gã ta mặc kệ cứ xông lên, Thẩm Thanh cũng thầm lo lắng, liều mạng giãy giụa, không ngờ phó tổng quản Dương này lại to gan như vậy.
Trong lúc hai người đang giằng co, chợt bên ngoài truyền tới một giọng nói: “Ai, còn không mau cút ra.”
Giọng này vô cùng khí thế uy nghiêm, dọa cho phó tổng quản Dương kinh hồn bạt vía, quên hết sạch tất cả mọi thứ mà nhấc chân bỏ chạy.
Gã ta vừa chạy không bao lâu, chỉ thấy Vệ Hà mặc bộ đồ thị vệ màu xanh đậm đi ra từ phía sau hòn non bộ.
Thấy Thẩm Thanh sắc mặt yếu ớt, đôi mắt rưng rưng tựa lưng trên vách núi, váy áo màu vàng nhạt vốn chỉnh tề cũng hơi xốc xếch.
Hắn ta lo lắng hỏi: “Thẩm cô nương, cô nương làm sao vậy?”
Thẩm Thanh vốn đã tủi thân khó chịu, bây giờ nghe thấy có người quan tâm mình, hốc mắt nàng đỏ thêm mấy phần, nước mắt như sắp trào ra khỏi mắt, giọng nói cũng nghẹn ngào: “Không, chỉ là thời tiết quá nóng thôi.”
Thật ra nàng từng nghĩ sẽ nói chuyện này ra, nhưng nghĩ lại thì Vệ Hà chỉ là một thị vệ, nào có thể so được với quản gia, mà cho dù hắn ta có năng lực đó, thì lại dựa vào đâu mà đối đầu với phó tổng quản vì nàng.
Vệ Hà ngẩng đầu nhìn bầu trời, đúng là nắng gắt như đổ lửa, giờ đang lúc giữa trưa, nhiệt độ nóng hôi hổi nên cũng không nói gì.
Hắn ta ngồi xuống nhặt hộp thức ăn của Thẩm Thanh lên, phủi nhẹ bụi bên trên, dùng tay ước lượng trọng lương của cái hộp: “Ngươi đi lấy cơm à?”
Lúc này Thẩm Thanh đã bình tĩnh lại, nàng cúi đầu sửa sang lại quần áo: “Đúng vậy, chỉ là thời tiết nóng quá, lại còn lạc đường nữa.”
Nghe thấy âm thanh Vệ Hà mở hộp thức ăn của mình ra, Thẩm Thanh ngước mắt lên nhìn, thấy Vệ Hàng đang đặt thức ăn và bánh ngọt không biết lấy từ đâu vào trong hộp thức ăn.
Thẩm Thanh ngạc nhiên mở to hai mắt, đôi mắt xinh đẹp tròn tròn, trên mặt Vệ Hà có mấy phần ý cười: “Tặng ngươi gà nướng đất sét và bánh ngọt hoa sen này, giờ này tới phòng bếp đoán chừng chỉ còn lại chút cơm thừa canh cặn thôi.”
“Sao có thể vậy được, cái này là ngươi đặc biệt mua từ ngoài về mà.” Mây đỏ leo lên gò má của Thẩm Thanh, ngay cả tai nàng cũng hồng hồng.
“Không sao, ta đi trước đây.”
Cầm hộp thức ăn trở về Quân Âm Các, từ xa nàng đã nhìn thấy Dịch Thanh đang đi loanh quanh ở cửa viện, bước đi rất nóng vội, cứ đi đi lại lại.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, sao Thẩm Thanh còn có thể chưa hiểu, chắc chắn Dịch Thanh này và phó tổng quản Dương đã thông đồng cấu kết làm việc xấu, nàng ta đã nói hành tung của nàng cho phó tổng quản Dương. Nàng cười khẩy rồi thu lại cảm xúc trên mặt, đi vào trong viện một cách rất tự nhiên.
Nhìn thấy Thẩm Thanh đi tới từ xa xa, Dịch Thanh hơi không dám tin, lập tức dùng tay áo lau mắt rồi nhìn thật kỹ, phát hiện là nàng thật, vẻ mặt nàng ta vô cùng ngạc nhiên và khó tin.
Thẩm Thanh chẳng để ý tới nàng ta, đi thẳng về phòng mình. Nàng mở hộp thức ăn, lấy một bọc gà nướng đất sét dùng lá sen bọc kín, còn cả một túi bánh ngọt màu xanh lá mạ ra.
Sau khi mở những thứ này ra, mùi thơm của thức ăn lập tức xộc vào mũi làm nàng vô cùng thèm ăn, vừa ăn nàng vừa tính toán xem nên xử lý Dịch Thanh và tránh xa phó tổng quản Dương như thế nào.
Buổi chiều, Tạ Nhiên lại đi loanh quanh gần hoa viên, lúc này y đang ở trên thuyền nhỏ trên hồ, thoải mái nằm nghiên trên thuyền, xung quanh là cảnh đẹp yên ả, nhưng đôi mày tuấn dật của y hơi chau lại.
Vệ Hà đang chèo thuyền, không nói một lời nào.
“Chán thật mà.”
“Hôm nay thuộc hạ gặp được Thẩm cô nương, hình như nàng ấy bị thương.” Vệ Hà bên cạnh đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


