Di Nhan cười như không cười đáp: “Phải đó, tôi ngưỡng mộ cô thật đấy, lần nào anh ấy cũng tặng cô đồ vài triệu hay vài chục triệu, thỉnh thoảng mới tặng món quà trên trăm triệu, cô hạnh phúc thật đấy. Anh ấy chẳng bao giờ tặng tôi mấy thứ đó, chỉ toàn dùng tiền bạc lạnh lẽo để sỉ nhục tôi thôi, ít thì 330 triệu, nhiều thì 3 tỷ, tôi đau khổ quá đi~.”
“Cô...!” Liễu Như Yên tức đến đỏ mặt tía tai, một ngụm khí nghẹn ngay cổ họng suýt thì không thở nổi.
Cô ta không dám làm loạn lên thật, chỉ đành ôm một bụng tức đi chọn thêm mấy bộ quần áo để xả giận.
...
Tiêu Trần Yến mới sáng sớm đã đến trung tâm thương mại thuộc sở hữu của gia tộc kiểm tra.
Gia tộc Austin không chỉ là gia tộc quân phiệt số một Đông Âu, mà còn là tập đoàn tài chính hàng đầu, nắm giữ mạch máu kinh tế của cả vùng này.
Mọi khu mua sắm cao cấp dành cho giới nhà giàu ở các thành phố đều là tài sản của gia tộc Austin.
Tiêu Trần Yến kiểm tra xong tình hình khu mua sắm, đang định chuyển sang khu vực tiếp theo.
Thế nhưng trên đường rời đi, anh lại bắt gặp một bóng dáng quen thuộc trong cửa hàng thời trang nữ xa xỉ đối diện.
Trong tiệm khá đông khách, mọi người đang mải mê chọn đồ, nhân viên bán hàng cũng vây quanh phục vụ họ.
Chỉ có mình cô gái ấy lẻ loi đứng một góc như bị cô lập, chốc chốc lại có kẻ ném về phía cô ánh mắt khiêu khích và mỉa mai.
Tiêu Trần Yến dừng bước, khí thế trên người bỗng chốc trầm xuống mấy phần.
Giám đốc khu mua sắm sợ tới mức mồ hôi hột chảy ròng ròng, não bộ vận hành hết công suất để nhớ xem bản báo cáo của mình có vấn đề ở đâu.
Tiêu Trần Yến ra lệnh cho Thiếu tướng Levitt đang mặc thường phục đi theo: "Sắp xếp người sang tiệm đồ nữ đối diện điều tra xem tình hình thế nào."
Levitt nhìn theo tầm mắt của anh, thấy anh đang dán chặt mắt vào một cô gái thì hiểu ý ngay, lập tức đi điều tra.
Rất nhanh sau đó, anh ấy đã nắm bắt được tình hình đại khái.
"Thiếu chủ, nhóm người đối diện đi cùng nhau, nhưng cô gái xinh đẹp đứng cạnh cửa dường như có xích mích với một con đàn bà rất làm màu. Những người còn lại đều là bạn của con đó, con đàn bà làm màu kia muốn tặng mỗi người bạn một bộ đồ, nhưng lại trừ cô gái xinh đẹp kia ra..."
Tiêu Trần Yến đại khái đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Con đàn bà làm màu kia, chắc chính là người trong lòng của chồng Di Nhan rồi.
Tiêu Trần Yến liếc nhìn vào trong tiệm, chỉ thấy một cặp nam nữ đang khoác tay nhau trò chuyện, họ quay lưng về phía anh nên không nhìn rõ mặt.
Tiêu Trần Yến không đợi họ quay lại, cũng không cho người chụp ảnh.
Anh đã hứa với Di Nhan là sẽ không điều tra thông tin của nhau, ngoại trừ vô tình bắt gặp, bằng không anh sẽ không cố ý tìm hiểu.
Tiêu Trần Yến thấp giọng dặn dò vài câu, sau đó trìu mến nhìn bóng dáng Di Nhan rồi sải bước rời đi, đi đến địa điểm tiếp theo.
Bên trong cửa hàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
