Trong lúc đưa mắt nhìn quanh, anh vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc dưới tầng một, một gã đàn ông xấu xí bỉ ổi đang vung nắm đấm về phía cô.
Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, hơi thở của sói theo bản năng lan tỏa, khiến đám người xung quanh đồng loạt run rẩy, cứ ngỡ mình đã làm sai chuyện gì.
Có kẻ đã chuẩn bị mở miệng xin lỗi cầu tha thứ.
Nhưng chưa đợi họ kịp lên tiếng, người đàn ông đã đột ngột đứng dậy, thân thủ nhanh nhẹn nhảy vọt qua ghế sofa.
Ngay khi anh bám lấy lan can, định nhảy thẳng xuống dưới để tiết kiệm thời gian, thì biến cố dưới lầu đã khiến anh khựng lại, khóe môi khẽ cong lên một đường vòng cung.
"Á!"
Một tiếng thét thảm thiết vang lên, nhưng giữa quán bar ồn ào náo nhiệt thế này thì chẳng mấy ai để tâm.
Chỉ có vài người đứng gần đó là nghe thấy.
Tuy nhiên do ánh đèn mờ ảo, họ không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra nên cũng chẳng buồn quan tâm, lại tiếp tục vùi mình vào sàn nhảy để xả nốt đống năng lượng thừa thãi.
Gã tóc vàng bị Di Nhan tung cước đá bay, ngã chổng vó xuống đất đầy chật vật, bụng đau thấu xương, phun ra một ngụm máu tươi.
Gã kinh hãi nhìn Di Nhan, trong mắt toàn là sự ngỡ ngàng không thể tin nổi.
Người đàn bà này trông thì liễu yếu đào tơ, sao sức mạnh lại đáng sợ đến thế?
Di Nhan nhún vai, bất đắc dĩ nói: "Tao đã bảo mày rồi mà, nguy hiểm lắm."
Gã tóc vàng tức đến mức ngực phập phồng dữ dội.
Gã đâu có ngờ, kẻ gặp nguy hiểm lại chính là bản thân mình chứ!
Di Nhan bảo nhân viên quầy bar gọi người đến dọn dẹp gã tóc vàng, còn dặn nếu có chuyện gì thì cứ đến phòng VIP số 1 tìm người trong đó đòi tiền bồi thường.
Sau đó cô mua một bao thuốc và cái bật lửa tại quầy rồi bước ra khỏi quán bar.
Di Nhan đi tới bên cạnh một thùng rác, châm một điếu thuốc.
Cô vừa mới đưa thuốc lên miệng, phía sau bỗng dưng có một bàn tay vươn ra, giật phăng điếu thuốc, dí tắt trên nắp thùng rác rồi vứt thẳng vào trong, một chuỗi động tác dứt khoát như mây trôi nước chảy.
"Hút thuốc không tốt cho sức khỏe đâu, nếu thèm quá thì tôi có thể hôn cô cho đỡ vã."
Giọng nói trầm thấp lười biếng như một loại rượu ủ lâu năm khiến người ta say đắm, một cảm giác tê dại từ mang tai lan ra khắp tứ chi.
Di Nhan khẽ rùng mình, quay người lại nhìn.
Dáng người cao lớn của người đàn ông khiến cô phải lùi lại một bước, hơi ngước đầu lên mới có thể nhìn rõ khuôn mặt anh.
Di Nhan thành thật nói: "Chồng tôi cùng người trong lòng đi du lịch giải khuây, dắt tôi theo để làm bình phong."
"Đáng thương thật đấy." Tiêu Trần Yến khẽ nhướng mày, giọng điệu lười biếng không giấu nổi sự vui vẻ: "Thứ chồng cô có, cô cũng sẽ không thiếu."
"Đi thôi, để tôi đưa em đi chơi."
Di Nhan liếc nhìn anh một cái: "Anh có phải người trong lòng tôi đâu."
Tiêu Trần Yến đáp: "Tuy tôi không phải người trong lòng em, nhưng tôi là trai trên người em, cũng chẳng khác biệt là bao."
Di Nhan tự nhận bản thân mặt dày, nhưng vẫn bị người đàn ông có tâm hồn đen tối này trêu đến đỏ mặt tía tai.
Tiêu Trần Yến đưa tay ôm qua vai cô, rồi cùng sải bước đi về phía trước.
"Đi thôi, đưa em đi chơi trò gì hay ho chút."
Năm phút sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)