Tối hôm đó, Chu Dịch cảm thấy mình cần phải tìm hiểu lại Tô Nam Tinh.
Bởi vì sau khi anh nói là muốn cô quyến rũ anh, Tô Nam Tinh đã nhếch đôi môi đỏ mọng lên, sau đó cởi áo thun màu đen kiểu rộng và quần denim ngắn ra, để lộ nội y viền ren màu đỏ ở bên trong.
Làn da trắng mịn, căng bóng và dáng người "nhô trước lồi sau" phối với bộ nội y viền ren màu đỏ mỏng manh, ít vải, bỗng chốc đã làm cho Chu Dịch cảm thấy hơi đắng miệng, khô lưỡi.
Nhưng anh tự nhủ là phải kiềm chế lại, hiếm khi Tô Nam Tinh chủ động như vậy.
Tuy nhiên, anh thực sự đã đánh giá thấp sức quyến rũ của Tô Nam Tinh, cũng như đã đánh giá thấp sức hấp dẫn mà Tô Nam Tinh phát ra trong lúc quyến rũ anh.
Thậm chí Tô Nam Tinh cũng không cởi bộ nội y viền ren màu đỏ trên người ra, cô chỉ cắn một quả anh đào, sau đó ngồi lên đùi anh, nắm lấy bờ vai của anh, nghiêng người dựa sát vào người anh rồi dùng miệng đút cho anh ăn, anh liền không nhịn được muốn đưa tay ra chạm vào cô.
Tô Nam Tinh chỉ lấy ngón tay chạm thoáng qua nước từ quả anh đào trên đôi gò bồng, vươn đầu lưỡi ra liếm một cái, sau đó mở to đôi mắt long lanh, nhìn Chu Dịch với vẻ ngây thơ, giọng nói vừa nhỏ nhẹ, vừa êm ái đến mức xương cố của Chu Dịch như muốn rã rời.
Cô nói: "Giám đốc, em bị ướt rồi, làm sao bây giờ?"
Làm sao bây giờ?
Giám đốc Chu sẽ giúp em.
Sau đó, anh đã không thể kiểm soát được bản thân mình nữa, để cho nước từ quả anh đào ngọt ngào dính vào cơ thể của hai người. Dường như trong không khí đều tràn ngập mùi hương ngọt ngào từ quả anh đào.
Sau khi mọi thứ được kết thúc, giám đốc Chu khen Tô Nam Tinh: ""Khả năng làm việc" rất có tiến bộ, có điều cần phải cố gắng hơn, có những sự đổi mới táo bạo hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


