Nói là phải khen thưởng nhưng Chu Dịch không thể ở lâu trong phòng của Tô Nam Tinh được, bởi vì bây giờ còn chưa đến 11 giờ, sòng bài của các vị lãnh đạo vẫn chưa được giải tán. Chu Dịch phải trở về điểm danh, hơn nữa còn phải thông báo tình hình cho tổng giám đốc Lý biết.
Vậy nên Chu Dịch ôm Tô Nam Tinh ngay trong bóng tối rồi hôn mạnh cô một hồi. Lúc buông cô ra, anh còn bịn rịn nói bên tai cô: "Buổi tối anh sẽ quay lại gặp em." Nói xong thì giật lấy thẻ phòng của Tô Nam Tinh, mở cửa ra rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
Tô Nam Tinh trở về giường, ngồi nhớ lại cuộc gặp mặt vội vàng với Chu Dịch. Thật ra anh làm vậy là vì muốn giải thích với cô một chút, sợ cô lo lắng và suy nghĩ nhiều.
Cô vuốt ve đôi môi của mình. Trong bóng tối, cô không nhịn được cười, trong lòng cảm thấy có chút ngọt ngào.
Thật quá khó khăn để không "đổ gục" trước một người đàn ông như vậy.
Khi Tô Nam Tinh tỉnh dậy một lần nữa, cô bị đánh thức bởi sự trêu chọc của Chu Dịch.
Cũng không biết bên ngoài đang là mấy giờ, trong phòng tối đen như mực, bên ngoài cũng đã tối đen, buổi tối trên núi tối đen hơn trong thành phố.
"Chu Dịch?"
Chu Dịch cười buồn bực: "... Là anh." Nói xong thì ôm hôn cô.
Do đang ở bên ngoài nên hai người cố gắng không để phát ra tiếng động, thế nhưng vẫn nghe thấy có tiếng người nói chuyện ở bên ngoài hành lang. Đó chính là chị Trương, chị ấy nói: "Có lẽ lúc này giám đốc Tô đã ngủ rồi chăng?"
"Đã hơn ba giờ sáng rồi, chắc là đã ngủ say rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
