Sau khi đổi hẹn thành chạy bộ buổi tối, mấy ngày còn lại trong tuần vẫn chưa thực hiện được, không phải Tô Nam Tinh tăng ca thì là Chu Dịch có tiệc, về đến nhà thì đã quá muộn, Chu Dịch cũng không đành lòng để cô chịu mệt mỏi nên vẫn chưa thực hiện ước hẹn chạy bộ buổi tối.
Đến cuối tuần, Tô Nam Tinh còn có rất nhiều chuyện phải làm. Đầu tiên, cô phải đi đăng kí khóa học kỹ thuật mạng sơ cấp mà Đinh Diễm đã tìm giúp cho cô. Học phí của khóa học có tính chuyên môn cao này rất cao, với lại cũng có giới hạn cho người đến đăng kí, nhân viên nhỏ bé bình thường muốn vào học cũng không có đủ khả năng để đăng kí. Đinh Diễm đã giúp cô tìm một khóa học cao cấp dành riêng cho các giám đốc cấp cao, người vào học đều là những lãnh đạo cấp trung trở lên từ các công ty nhà mạng lớn, vừa đi học vừa có thể xây dựng mối quan hệ, đây là một cơ hội hiếm có.
Tô Nam Tinh biết mình lại nợ Đinh Diễm, cô gọi điện thoại cho Đinh Diễm sau khi đi ra khỏi chỗ đăng kí. Đinh Diễm đã từ chối cuộc gọi của cô, cô liền đoán được có lẽ anh ta đang họp. Quả nhiên 20 phút sau, anh ta gọi điện thoại tới, trước tiên giải thích hành động lúc nãy của mình: "Đang họp với nhóm công ty, lúc nãy đang cùng người chủ quản lý thị trường báo cáo công việc với phó tổng giám đốc."
Tô Nam Tinh đã từng làm việc trong bộ phận marketing nên cũng biết bộ phận marketing rất quan tâm đến doanh thu. Đặc biệt là sau khi đưa toàn bộ thị trường mở vào hoạt động trong hai năm qua, điều đó đã gây ảnh hưởng lớn đến nhà khai viễn thông lâu đời như Hoa Tín, hoạt động kinh doanh đã giảm đi rất nhiều. Thế nhưng bên nhóm ty lại còn cắt giảm chỉ tiêu của các công ty, điều này đã gây ra tiếng than vãn khắp nơi. Cuối tuần Đinh Diễm đến nhóm công ty để báo cáo công việc là chuyện không có gì đáng ngạc nhiên. Có đôi khi ngay đến cả giám đốc bộ phận tích hợp là Chu Dịch cũng phải đến nhóm công ty để báo cáo công việc chứ đừng nói là Đinh Diễm – giám đốc quản lý bộ phận marketing quan trọng nhất.
Tô Nam Tinh nói: "Tôi đã đi đăng kí rồi, cũng biết được nó nằm ở đâu, lại làm phiền anh rồi."
Tô Nam Tinh lại nợ một ân tình lớn với người ta nên tất nhiên đồng ý.
Đinh Diễm đang bận rộn với công việc ở bên đó, dường như có người của nhóm công ty đang chào hỏi anh, anh nói ngắn gọn: "Lát nữa sẽ nói chuyện tiếp với em, bên này còn có chút chuyện nên cúp máy trước." Nói xong thì cúp máy.
Sau khi đi đăng kí, Tô Nam Tinh lên tàu điện ngầm trở về nhà ba mẹ. Đã một tháng không về nhà, ba mẹ liên tục nhắc mãi, mẹ Tô lại gửi qua WeChat một ảnh gif dành cho người già dùng để thúc giục cô.
Khi về đến nhà, quả nhiên ba mẹ đã chuẩn bị sẵn một bàn cơm, trên bàn còn có ba lon bia. Sau khi dọn món đậu hũ cuối cùng lên bàn, mẹ Tô liền khui lon bia, vẻ mặt tươi cười, "Chúc mừng Tinh Tinh nhà chúng ta đã chuyển lên chính thức! Sau này sẽ là nhân viên chính thức!"
Ba Tô cũng rất vui, cười ha ha: "Tinh Tinh nhà chúng ta cũng không chịu thua kém ai, đã tăng thể diện cho ba rồi!"
Tô Nam Tinh cũng nói: "Sau khi chuyển lên chính thức, tiền lương và đãi ngộ cũng sẽ thay đổi nhiều, sau này sẽ để cho hai người hưởng phúc."
Ba Tô cười nói: "Con có lòng là được rồi, sau này con kiếm được tiền thì nên để dành cho mình một chút đi, không cần phải vội vàng trả nợ, chúng ta trả từ từ cũng được. Con là một cô gái, còn là một giám đốc, phải nên ăn mặc đẹp."
Buổi sáng sau khi đi đăng kí khóa học đó, Tô Nam Tinh đã rỗng túi. Học phí của lớp đó hơn một vạn, nếu không phải do hai ngày trước vừa mới phát tiền lương dựa theo cấp bậc giám đốc chính thức, cô cũng không có tiền đóng học phí.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

