Cứ mười danh bài, vị đệ tử áo xanh kia lại xếp thành một nhóm. Sau khi gom đủ, nhóm người được gọi tên sẽ được dẫn sang quảng trường Thái Cực Âm Dương bên cạnh để đo linh căn.
Một nữ tu đội ngọc quan* mặc hạc bào, phụ trách dẫn các nhóm đi. Khi đến nơi, nàng ta ra hiệu cho bọn họ đặt tay lên Trắc Linh Bàn*.
Trắc Linh Bàn có thể đo được thuộc tính linh căn cơ bản cùng cấp bậc sơ bộ. Còn về các thiên phú đặc biệt, mệnh cách, cốt tướng thì cần nhập môn mới có thể kiểm tra thêm.
Theo từng tiếng gọi tên, nhóm người dự tuyển căng thẳng bước đến trước Trắc Linh Bàn, tràn đầy mong chờ mà đặt tay lên —– nhưng Trắc Linh Bàn từ đầu đến cuối vẫn không hề có phản ứng.
Nhìn hết nhóm này đến nhóm khác đều thất bại rời đi, có người không tin nổi mà thốt lên:
“Có khi nào Trắc Linh Bàn bị hỏng rồi không?”
“Không hiểu thì đừng nói bậy! Pháp khí tiên môn sao dễ hỏng thế được? Nhìn dáng vẻ ngươi chắc là lần đầu tiên xem tiên môn tuyển chọn đúng không? Thực ra, lần nào cũng vậy cả. Trong lần tuyển chọn mười năm trước, bọn họ cuối cùng chỉ chọn được 17 người.”
Phải biết rằng dân số trấn Vân Khê đã lên đến mấy vạn người… Hơn nữa, còn có những người từ nơi khác đổ về, nên chuyện tuyển chọn này chẳng khác gì đãi cát tìm vàng, ngàn dặm mới chọn được một, cũng không có gì lạ.
Ngưu Nhị đứng bên ngoài đám đông, mắt dán chặt vào nhi tử mình —– Chỉ thấy cậu bé đặt tay lên Trắc Linh Bàn, chẳng bao lâu sau, Trắc Linh Bàn vậy mà lại phát sáng.
Dù chỉ là một tia sáng đỏ yếu ớt, nhưng cũng đủ để khiến đám đông phấn khích.
“Nhìn kìa, Trắc Linh Bàn phát sáng rồi! Phát sáng rồi!”
“...Hỏa Mộc song linh căn. Tuy là hạ phẩm, nhưng Mộc sinh Hỏa, thuộc tính tương hợp, không tệ.” Sắc mặt tu sĩ đứng bên cạnh Trắc Linh Bàn dịu đi đôi chút, kéo hài tử còn đang ngơ ngác ra khỏi hàng, nhìn mộc bài* của cậu ——
“...” Tu sĩ im lặng một lát, sau đó nói với đám đông, “Phụ thân của Ngưu Thiết Trụ, Ngưu Nhị, đi theo ta.”
Ngưu Nhị, người vẫn luôn đứng chờ bên cạnh, bỗng cứng đờ người, trên mặt không rõ là ngạc nhiên nhiều hơn hay vui mừng nhiều hơn. Đôi mắt hắn đỏ hoe, tay chân luống cuống, cứ ba bước lại vấp một lần, lảo đảo đi theo người của Thanh Lam Tông rời khỏi quảng trường.
“Một tiểu tử chăn trâu mà cũng có tiên duyên sao?! Tổ tiên nhà ta từng có quan lớn nhị phẩm, dựa vào cái gì...”
“Đã bảo rồi, tiên duyên không chọn dòng dõi tổ tông. Đừng nói tổ tiên nhà ngươi từng làm quan, dù có từng là hoàng đế thì cũng chưa chắc gặp được vận may này. Linh căn là trời sinh, không thể so sánh, càng không có cách nào so bì, hiểu chưa?”
“Ta thấy tiểu tử đó chẳng có gì đặc biệt, cũng ngốc nghếch y hệt Ngưu Nhị, nào ngờ... Ông trời đúng là chẳng kén chọn, lại để linh căn mọc trên người nó! Trời xanh bất công mà!”
“Hừ, ngươi câm miệng đi! Ông trời ban linh căn cho loại người như ngươi mới là bất công đấy?!”
“...Tuân Diệu Lăng.”
Dòng suy nghĩ của Tuân Diệu Lăng đột nhiên đứt đoạn.
Nàng còn chưa kịp nghĩ xong thực đơn, thì cả nhà nàng đã lên đầu hàng.
Tu sĩ áo xanh ngồi sau bàn cầm lấy mộc bài mà phụ mẫu nàng đưa qua, lặp lại: "Tuân Diệu Lăng, sinh ngày 14 tháng 6, nguyên quán thôn Hoán Thủy, 8 tuổi."
"Vâng, tiên trưởng." Tuân phụ với dung mạo thanh tú, dịu dàng đẩy Tuân Diệu Lăng lên phía trước.
——
Chú thích:
(1) Quan: Mũ miện, nón, ngọc quan ở đây nghĩa là mũ bằng ngọc.
(2) Trắc Linh Bàn: Đĩa kiểm tra linh căn.
(3) Mộc bài: Thẻ gỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



