Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không.
Hắn tuyệt đối không thể rời bỏ sư mẫu, cũng không thể bỏ mặt được.
Đại não Giang Liên Tinh vận chuyển với tốc độ cao.
Kim Bằng không thể đến Trung Nguyên tiếp ứng Già Sa giáo, ít nhất bọn chúng còn phải đi bộ một đoạn thời gian mới cưỡi Kim Bằng về phía tây.
Dọc đường có quan ải hiểm yếu, có thể chế tạo pháp khí nổ tung núi đá, nghĩ cách mai phục bọn chúng; cũng có vài nơi kiếp trước hắn đến là động phủ yêu tà, có thể dẫn yêu tà ra tập kích Qua Tả.
Còn có một vài phân mạch Tiên môn ở cách nơi này mấy chục dặm, những Tiên môn này chán ghét người Tây Địch, kiếp trước hắn cũng đã học qua công pháp của Già Sa giáo, hoàn toàn có thể giả trang Già Sa giáo tập kích Tiên môn, gây ra đấu tranh giữa hai bên, rồi nghĩ cách cứu sư mẫu.
Hắn liệt kê ra mấy loại biện pháp trong đầu, sắp xếp thứ tự theo xác suất thành công, mỗi biện pháp đều không nắm chắc, đều rất khó, nhưng mặc kệ chọn biện pháp nào, hắn đều phải chạy đến trước đám người Tây Địch này để bày trận!
Hắn phải động đậy, phải chạy!
...
Tiện Trạch trộm một đôi hài thêu người ta phơi trước cửa, khoác Trập Ẩn Y đi trong mưa, nàng còn chưa tìm được đường về khách điếm, liền thấy một bóng người từ trên đầu lướt qua.
Nàng ngẩng đầu nhìn, người kia đã chạy đến trên mái ngói ở đằng xa, chạy lảo đảo, trong mưa phùn suýt chút nữa thì trượt chân ngã, hắn dùng tay chân bám lấy ngói, hai chân giống như không nhấc lên nổi, chỉ biết máy móc tiếp tục chạy về phía trước.
Lúc người này ngã nhào, Tiện Trạch nhìn rõ khuôn mặt người đó —— là Giang Liên Tinh!
Vẻ mặt Giang Liên Tinh, là một loại phát điên mà trở nên ngây dại, gân xanh trên trán nổi lên, khóe miệng lại mím chặt, cho dù ngã nhào cũng ngẩng cao đầu, hai mắt chết trân nhìn chằm chằm vào linh điểu đang lượn vòng ở đằng xa, sợ mình rời mắt đi sẽ không đuổi kịp không tìm thấy.
Đồng thời, giá trị Long Ngạo Thiên trên đầu hắn, đang điên cuồng tăng lên:
65%, 66%——70%!
Hả?!
------
Bây giờ Tiện Trạch rất muốn chết.
Khi nàng nhìn thấy hắn, liền gọi tên hắn, lại không ngờ Trập Ẩn Y cũng có thể che giấu phần lớn âm thanh của nàng,
Hắn chạy quá nhanh, khi Tiện Trạch xé Trập Ẩn Y ra gọi hắn, hắn đã chạy xa rồi, nàng cũng không biết trong thành còn có người Tây Địch hay không, không dám lớn tiếng gọi, vội vàng giẫm lên hài thêu đuổi theo.
Kiếp trước Giang Liên Tinh là vận động viên à, không biết hắn đã ngã bao nhiêu lần, chân gần như không nhấc lên được, vậy mà vẫn có thể lảo đảo chạy như điên về phía ngoài thành.
Tiện Trạch thở hồng hộc, giật Trập Ẩn Y xuống, vịn vào cột đình ngồi xuống: "... Ngươi chạy cái gì?"
Đêm khuya mưa phùn lay động, Giang Liên Tinh ngơ ngác nhìn nàng, môi mấp máy, nửa ngày không nói được một chữ nào.
Tiện Trạch ôm ngực, lúc này mới chú ý tới đôi giày vải trên chân hắn đã bị mài rách, ngay cả lòng bàn tay cũng có vết máu trầy xước khi ngã.
Giang Liên Tinh khàn giọng: "Sư mẫu, sư mẫu... Con tưởng..."
Tiện Trạch ngẩn người: "Ngươi là đuổi theo ta sao? Tưởng ta bị bắt rồi?"
Giang Liên Tinh lê bước đi vào trong đình, đột nhiên quỳ xuống trước mặt nàng, sau đó dập đầu thật mạnh: "Là đồ nhi vô năng, không thể bảo vệ, bảo vệ sư mẫu..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)