Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Vốn tưởng rằng sư mẫu tái giá tám lần vẫn còn là xử nữ, hóa ra là thật sự lên giường à?"
Thời kỳ đầu nam chính bị đè ép như vậy, nàng không chịu nổi loại cốt truyện này, về sau tua nhanh bỏ chương, lật đến giữa chừng, cuối cùng thực lực của nam chính cũng tăng lên! Nhưng nàng càng đọc càng cảm thấy không đúng lắm.
Sao nam chính này cứ luôn bị hiểu lầm, bị đổ vỏ, ai ai cũng sợ hãi, tiếng xấu lan truyền, hơn nữa nam chính còn không khống chế được tâm ma của mình, không ngừng ở trên bờ vực hắc hóa điên cuồng tàn sát bừa bãi, giết xong rồi lại sợ hãi hối hận, nhưng cũng không thể quay đầu lại được nữa.
Nàng lại ngửi thấy một tia ngược, vội vàng nhảy đến mấy chương cuối xem bình luận spoil.
Khu bình luận lại là một mảnh ai oán khắp nơi:
"A a a a sư mẫu cứ vậy mà chết sao?! Giang Liên Tinh ngươi có phải là đồ ngốc không?"
"Không chịu nổi nữa rồi, cái gì mà sảng văn, đây không phải là ngược văn sao!"
"Vỗ tay vỗ tay. Coi như là chết rồi, về sau cuối cùng cũng không cần xem cái gì mà tay ngọc, chân ngọc, gáy ngọc gì đó nữa, nam chính mau giết giết giết."
"Tác giả cút đi, sư mẫu đều chết rồi, cũng không biết nam chính tu luyện còn có ý nghĩa gì."
"Xong đời, sư mẫu offline, nhân vật nữ của quyển sách này cũng về không luôn rồi. Nửa quyển đầu tác giả viết cuồng mẹ, nửa quyển sau là đồng tính không dám công khai hả?"
Nàng nào có thể ngờ được, mình sẽ xuyên thành sư mẫu quả phụ của Long Ngạo Thiên chứ.
Bây giờ nghĩ lại, nàng còn nhớ rõ lúc đó trên phần giới thiệu truyện viết cái gì mà: "Cái chết của sư mẫu, trở thành nghịch lân cả đời của hắn."
Phi! Sư mẫu chết, đều là vì nghịch tử nhà ngươi!
Lúc này nàng lại tỉ mỉ nhìn vị nghịch tử này, bây giờ nhìn có lẽ mười lăm mười sáu tuổi, một bộ dáng dinh dưỡng không tốt, tướng mạo tầm thường, một chút cũng không có khí tràng của nam chính. Tóc tai rối bù, đôi môi mỏng tái nhợt, lông mi thon dài rũ xuống,...
Nhìn qua là rất dễ bị bắt nạt nha…
Giang Liên Tinh chú ý tới ánh mắt của nàng, cũng ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt không chịu dời đi, hốc mắt chậm rãi đỏ lên.
Tiện Trạch kinh ngạc: "Sao con lại muốn khóc?"
Không phải lạnh lùng vô tình sao?
Hắn vội vàng cúi đầu xuống, hít hít mũi, đặt bát cháo sang một bên, quỳ thẳng tắp nói: "Con tưởng rằng sư mẫu... sư mẫu muốn rời bỏ con rồi."
Ồ, vẫn là một tên cuồng mẹ à.
Tiện Trạch cảm thấy cơ thể đã khôi phục được một chút sức lực, xuống giường chuẩn bị đi ra khỏi phòng xem bốn bức tường trống trơn.
Giang Liên Tinh đỡ nàng, Tiện Trạch lúc này mới ý thức được hắn phát triển tương đối muộn, bây giờ còn thấp hơn nàng hai đốt ngón tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






