Không gian tối tăm cuối cùng cũng sáng dần lên, ánh đèn đường sáng ngời chiếu rõ rừng cây được phủ một màu đỏ như lửa đang rực cháy, đúng là rừng phong trồng ở bên hồ.
Rốt cuộc cũng tới nơi!
***
Đã sang thu, đêm xuống mang theo hơi lạnh, hơn nữa ban ngày còn có mưa nên hôm nay rừng phong cực kỳ tĩnh lặng, chẳng có bóng dáng một ai. Quách Quả nhanh chóng nhìn lướt xung quanh, xông thẳng về chỗ bày trận pháp, lòng ôm tâm lý cầu may, vươn tay sờ vào tảng đá được dùng làm mắt trận đã bị đánh nứt kia.
Dù sao trận pháp mới bị phá xong, linh khí trong trận không thể dùng được nữa, chỉ hi vọng sau khi trận pháp bị phá, trên tảng đá vẫn còn sót lại một chút linh khí, đủ cho cô dùng là được.
Nhưng mà... chẳng có gì!
Bờ vai cô sụp xuống vì thất vọng, được rồi, đáng ra cô không nên ôm hy vọng gì vào cái thế giới tuyệt linh này.
“Tiểu... Tiểu Quả! Phải làm sao đây?” Tiểu An hoảng hốt kéo tay cô.
Vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cách đó không xa, một đoàn sương đen kịt đang ùn ùn kéo về phía rừng phong, đèn dọc hai bên đường liên tục tắt ngúm, quả nhiên chút kiếm khí đó của cô không thể ngăn cản được tên Ma tộc kia, chỉ mới mấy phút mà đối phương đã đuổi được tới đây rồi.
Trong lòng Quách Quả trầm xuống, quay đầu nói với Tiểu An: “Nhanh, nhân lúc vẫn còn nhìn thấy đường, cậu mau chạy khỏi nơi này đi, tớ sẽ cản hắn lại!”
“Được!” Tiểu An không nói hai lời, xoay người lập tức chạy như điên về khu vực sáng đèn, bước chạy cực kỳ dứt khoát, nháy mắt đã biến mất ở cuối đường, hoàn toàn không có ý dừng lại một chút nào.
Quách Quả: “...”
Mặc dù cô cũng hiểu, Tiểu An có ở lại thì chẳng những không giúp được gì cho cô mà còn kéo chân sau của cô, nhưng mà có phải cô ấy đi quá dứt khoát rồi không? Chẳng giống phim trên tivi, tưởng rằng cô ấy sẽ tỏ ra một chút do dự chứ.
Haizz... không hổ là đồng đội quốc dân!
Ma tộc đã đuổi tới nơi, ma khí lập tức bao trùm quá nửa khu vực rừng phong nơi này, trước mắt lại tối sầm. Gương mặt đầy ma văn một lần nữa xuất hiện trước mặt Quách Quả.
Ngay sau đó, quanh thân cô có gió nổi lên phần phật như giông lốc, lại như có muôn vàn lưỡi dao gió đang bao bọc quanh người cô, khiến cho khí đen xung quanh lập tức bị đánh tan, khí chất cả người lập tức thay đổi, dường như chính bản thân cô cũng biến thành một lưỡi dao sắc bén.
“Mày dùng thần thức hóa kiếm!” Ma tộc thật sự bị kinh sợ, đôi mắt đỏ như máu trợn tròn lên, hoàn toàn không ngờ được cô sẽ làm như thế.
Phải biết rằng, thần thức không phải thứ bình thường, chỉ cần tổn thương một chút đã đau muốn chết rồi, hơn nữa vết thương thần thức cũng rất khó lành.
Vì thế, tu sĩ nào mà không cất giấu, che chở thần thức của mình, chỉ hận không thể dùng mấy chục tầng bảo vệ bao quanh ấy chứ.
Chưa bao giờ gặp người nào dám dùng thần thức công kích, càng đừng nói hóa thành kiếm khí.
Quách Quả hoàn toàn chẳng cảm thấy gì, kiếm khí quanh người cô càng lúc càng dày đặc, gần như sắp tương đương với ma khí trên người đối phương.
Sắc mặt Ma tộc trầm xuống, liếc nhanh kiếm khí quanh người cô một cái, ngay sau đó hừ lạnh: “Hừ, không có linh khí, kiếm chiêu của mày chẳng thể phát ra được uy lực vốn có, mày không sợ mình không thắng được bản toạ, ngược lại bản thân còn vì thần thức hao tổn mà chết sao?”
“Ưu điểm duy nhất của kiếm tu bọn tôi, đó là nghĩ thoáng! Hơn nữa...” Cô nắm chặt thanh kiếm trong tay, đột nhiên nở nụ cười: “Ai bảo tôi chỉ có thần thức chứ!”
Nói xong, cô liền bắt pháp quyết, tung ra chút linh khí cuối cùng mà mình vừa mới liều mạng ép từ trong kinh mạch ra, vung tay đánh vào tảng đá mắt trận ở bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



