Hê hê... Vui thật!
Quách Quả cảm thấy như toàn thân tràn ngập động lực, nháy mắt tìm được vị trí nội đan, không mất chút sức lực nào vùng kiếm lên, trực tiếp chém nứt yêu đan của con quái vật cấp mười này.
Cùng với âm thanh nứt vỡ vang lên, từng vết rách lan tràn trên thân yêu đan, mà ngay lập tức, toàn bộ không gian cũng vỡ ra như viên nội đan kia, trên không trung xuất hiện đầy vết rách chằng chịt. Không bao lâu sau, toàn bộ những đường rách đã lan ra tận chân trời.
Ngay sau đó, một tiếng vỡ vụn vang lên, rừng rậm biến mất, yêu thú khổng lồ cũng biến mất, xung quanh xuất hiện bóng dáng những cây phong. Toàn bộ thế giới trở nên ngập tràn ánh sáng lấp lánh, trút xuống như mưa.
Quách Quả ngẩng đầu nhìn những ánh sáng lấp lánh đầy trên trời, thứ khỉ gì đây? Đang định điều động linh khí để phòng ngự thì lại thấy Cận Thật Thà vừa rồi vẫn còn khỏe mạnh đứng đó, đột nhiên thân mình lung lay rồi ngã sụp xuống.
“Đệch, này Chiết Khấu, anh không sao chứ?” Quách Quả kinh hãi, lập tức phóng qua đỡ lấy người.
Bên tai lại đột nhiên vang lên những tiếng la hét, đủ các câu chửi thề vang lên, rồi một đám người ào ào xông tới.
“Những người này làm sao thế? Sao lại ngất hết ở đây thế này?”
“Mau, mau gọi cấp cứu đi!”
“Ơ! Đây không phải mấy người mất tích mà trên ti vi vẫn phát à?”
“Mau gọi 110, 120...”
Người xúm lại càng lúc càng đông, thậm chí có không ít người đã lấy điện thoại ra. Lúc này Quách Quả mới nhận ra, bọn họ đã trở lại. Mà đám người lúc trước không đi theo cũng ở cách chỗ cô đứng không tới mười bước.
Ngoài cô ra, tất cả những người thoát khỏi trận pháp đều nằm thẳng cẳng trên đất, hình như đều ngất đi cả.
Cô bắt mạch cho Cận Thật Thà, phát hiện đối phương chỉ bị ngất đi, liền truyền một tia linh khí vào theo bản năng để thử đánh thức người dậy.
Gần như ngay lập tức, đối phương đã có phản ứng, đôi mắt chớp chớp, chậm rãi mở ra, dáng vẻ mơ hồ không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
“Này, anh không sao chứ?” Cô đỡ người ngồi thẳng lên rồi định đi qua xem Từ Chính thế nào.
Thì đột nhiên anh ta lại nhíu mày, mở miệng hỏi: “Cô... là ai?”
Quách Quả: “...”
Đậu má!
***
Căn nhà nhỏ trong mơ của Quách Quả coi như mất toi!
Cảnh sát hỏi tới hỏi lui cũng chẳng hỏi ra được cái gì, đành phải cho tất cả về nhà, ngoại trừ Quách Quả.
Không phải cảnh sát không thả cô về, mà là người ta căn bản không tính cô vào trong số đó, thậm chí không ai biết cô cũng là một trong những người mất tích.
Nguyên nhân trong này, một là vì thời gian cô đi vào đó rất ngắn, hai là lúc cô vào trận đã cố ý tránh né camera theo dõi, càng quan trọng hơn là lúc đi ra, tất cả mọi người đều đã ngất, chỉ có mình cô đứng đó.
Cho nên đương nhiên, cô bị coi là người đầu tiên phát hiện ra những người bị thương, người ta thậm chí còn không cho cô lên xe cứu thương luôn.
Đối với chuyện này, Quách Quả chỉ biết dựng ngón tay giữa. Mẹ kiếp, coi như lãng phí linh khí rồi.
Xong việc, cô nhớ lại một chút chi tiết chuyện kia, thoáng đoán ra nguyên nhân đám người này bị mất trí nhớ chắc có liên quan tới đám ánh sáng lấp lánh lúc phá trận.
Có thể trong trận pháp đó có bao hàm cả pháp thuật lãng quên nữa, khi trận pháp bị phá, nó sẽ được phát động. Mà cô vì có linh lực bảo vệ nên mới không bị nó ảnh hưởng tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

