Ánh mắt anh ta hơi tối, lúc mới bị nhốt ở đây, mấy người bọn họ đều tụ lại một chỗ với nhau. Hơn nữa, anh ta là ông chủ của bọn họ, ngay từ đầu mọi người còn chăm sóc một chút cho anh ta, nhưng thời gian lâu dần, có vài thứ sẽ chậm rãi thay đổi.
Nhân tính vốn là như thế, thực ra anh ta cũng không trách bọn họ, dù sao thì anh ta chính là người có thể lực kém nhất trong cả đám, chỉ keo chân sau của mọi người mà thôi. Đến tận ngày hôm kia, khi bọn họ quyết định rời đi và cầm theo tất cả những đồ đạc có thể sử dụng được, cũng không hỏi ý kiến anh ta một câu nào.
Mà Cận Chấn Cách cũng không muốn rời khỏi khu vực an toàn, nhưng là Tổng Giám đốc của một công ty đa quốc gia, anh ta nhìn xa trông rộng hơn bất cứ ai. Nhân tính vốn không chịu nổi thử thách, nếu những người này còn tiếp tục bị nhốt ở đây thì về lâu về dài cũng không biết sẽ xảy ra những chuyện gì.
Thể lực của anh ta vốn kém, chắc chắn sẽ là người hy sinh đầu tiên trong nhóm.
Ở đây có rất nhiều người, nếu phải chọn một người đáng tin cậy, đương nhiên cũng chỉ có Từ Chính thân là cảnh sát. Cho nên anh ta mới cắn răng đi theo. Tuy rằng có thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng vẫn tốt hơn so với ngồi chờ chết.
***
So với hai người đang lo lắng kia, Quách Quả lại là người bình tĩnh nhất. Cơ bản có thể xác định đây là trận pháp ngăn cách của một tu sĩ bế quan tu luyện ngàn năm, kinh nghiệm nói cho cô biết, trận pháp kiểu này sẽ không có nguy hiểm gì.
Mà ngược lại, môi trường và linh khí ở đây cực kỳ có lợi đối với người bên trong trận, có thể tạm thời thoát ly khỏi chuỗi thức ăn, hay nói cách khác là bọn họ sẽ không đói khát.
Đây cũng chính là lý do tại sao qua hai tháng không ăn không uống mà những người bị nhốt ở đây không ai chết đói, thậm chí ngay cả người tiến vào đây sớm nhất là Cận Chấn Cách vẫn còn có sức đi cùng hai người các cô.
Mà cỏ trên mặt đất bị đào trụi, hẳn là xuất phát từ tâm lý đói khát mà thôi, vì đã quen ăn uống nên mọi người mới đào cỏ ăn cho đỡ đói.
Nói tóm lại, ngoài việc không ra ngoài được thì căn bản sẽ không có nguy hiểm gì hết. Dù sao cũng chẳng có tên dở hơi nào nhốt yêu thú trong trận pháp mình bế quan cả...
Grào...
Đột nhiên một tiếng gầm lớn vang lên ở ngay phía trước mặt, theo đó là mặt đất rung chuyển kịch liệt.
Quách Quả: “...”
Đậu xanh! Không ngờ lại có thằng dở hơi như vậy thật!
“Lại tới nữa! Lại là âm thanh này...” Tổng Giám đốc Cận vừa rồi còn cười đầy hiền lành, lúc này sắc mặt lập tức trắng bệch, biến thành Cận Nhát Gan, tràn đầy hoảng sợ.
Mặt đất vẫn rung lắc dữ dội, giống như động đất, Từ Chính cũng hơi luống cuống: “Rốt cuộc là thứ quái gì thế?”
Là yêu thú!
Quách Quả nhíu mày, hơn nữa vừa nghe động tĩnh này là đã biết thứ kia có cấp bậc không thấp, rất có thể là yêu thú cấp cao. Cô quay đầu nhìn hai người bên cạnh, đang định nhắc nhở bọn họ tránh ra xa một chút.
Thì đột nhiên ở phía trước mặt lại vang lên tiếng hét thảm thiết.
“Bên đó có người!” Từ Chính kinh hãi, chẳng những không lùi lại mà còn vọt về phía phát ra âm thanh mà không cần nghĩ ngợi gì.
“Khoan đã nào!” Cô căn bản không kịp ngăn cản, đối phương đã chạy vào trong rừng cây rồi.
Đệch, anh có cần làm chú cảnh sát mẫu mực thế không hả!
Quách Quả không còn cách nào khác, đành phải vội vàng chạy theo, Tổng Giám đốc Cận nhìn quanh một chút, sau đó cắn răng bám sát cô.
Ba người căn bản không chạy được bao xa liền thấy trước mặt đột nhiên rộng mở, thông suốt, sương mù tan hơn phân nửa, chỉ thấy một mảng cánh rừng đổ rạp nghiêng ngả và một con quái vật siêu khổng lồ đang đứng ở đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)