Ta ngập ngừng gật đầu, chẳng hiểu sao tuy lời Tiểu Thạch Lựu có nghiêng về phía ta, nhưng nghe con bé nói xong, lòng ta lại chẳng lấy làm sung sướng tẹo nào, mà còn thấy nghẹn đứ hơn.
Ta đang định phân tích câu này thật cẩn thận, thì bỗng dưng Tiểu Thạch Lựu lại chỉ vào cây hoa hạnh ở góc tường, reo lên: “Phinh Phinh, tỷ xem hoa hạnh đằng ấy nở đẹp chưa kìa, hay là tỷ ngắt một bông mang tặng cho Tinh Trầm tiên quan đi.”
Ta nhìn theo cánh tay ngắn tũn của Tiểu Thạch Lựu, liếc mắt về phía góc Đông Nam của khoảng sân, quả nhiên thấy cây hoa hạnh dưới bức tường hồng đang nở từng chùm lộng lẫy đẹp tươi như những cụm mây.
“Thế thì tốt quá…”
Ta cười mỉm chi đi về phía cái cây rợp hoa kia…
Làn hương hoa hạnh thoang thoảng như hơi sương ập đến, ta vịn cành bẻ một nhánh cắm lên đầu mình, cùng đi với Tiểu Thạch Lựu tới gian điện nhỏ nơi Tinh Trầm tiên quan tựa bàn làm việc hằng ngày để tìm ngài. Dọc đường, chúng ta đi qua một dãy sương phòng im ắng, chiếc đèn lưu li nhỏ tinh xảo treo trước từng ô cửa khắc hoa đóng kín. Ánh nến tỏa sáng lập lòe, dù cuồng phong có ập đến, cũng không thể dập tắt những ngọn đèn này.
Số đèn lưu li này là kết giới mà Tinh Trầm tiên quan bày ra, hòng giúp đám nha hoàn sai vặt trong ngôi nhà vườn này ngủ ngon suốt đêm, chắc chắn không mở cửa ra ngoài trước khi bình minh tới, để tránh đụng phải đống bình lọ chạy tán loạn khắp vườn. Kết giới tương tự cũng được thiết lập ở cổng lớn của viện và cổng Thùy Hoa nhỏ sau vườn.
Người đó là Tinh Trầm tiên quan.
Ngài tên là Tinh Trầm, hai chữ “tiên quan” là do đám chai bình chúng ta tự tiện thêm vào, bởi vì chúng ta đều cho rằng ngài chắc chắn là thần tiên thác xuống từ mãi Cửu Trùng Thiên. Chỉ riêng nhìn tướng mạo khí chất của ngài, người ta đã phải suy đoán ắt hẳn ngài là tiên nhân cao quý trên trời. Nếu bàn tới bản lĩnh của ngài, thì càng có thể chắc chắn ngài là thần tiên không trật tí nào.
Bất cứ chiếc bình nào từng được bàn tay khéo léo của ngài sửa chữa, dù ngày xưa tan nát tơi bời đến đâu, thì đều đẹp lại như mới một cách thần kỳ, đến cả vết chắp vá cũng nhỏ tới độ khó lòng phát hiện nổi.
Nhưng thế vẫn chưa là gì, điều kỳ diệu nhất chính là, rất nhiều chai lọ vại bình được ngài sửa chữa có thể sinh ra linh khí, trở thành yêu quái, có đầy đủ giác quan, không thiếu cảm xúc gì. Tiểu Thạch Lựu là thế, cha mẹ anh chị của Tiểu Thạch Lựu đều vậy, các cô các dì nhà Tiểu Thạch Lựu cũng không khác gì. Hiện giờ, những chiếc bình đang tản bộ trong hành lang sân vắng, chén chú chén anh dưới hoa ngắm trăng, khua môi múa mép trên bờ tường, cả kẻ đang ôm gương tự ngắm vuốt trên bệ cửa sổ kia nữa, đều là tác phẩm qua tay Tinh Trầm tiên quan.
Ta cũng là một chiếc bình qua tay ngài.
Và là tác phẩm mà ngài vừa lòng nhất cho đến giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

