(Lục căn là 6 giác quan gồm tai, mắt, mũi, lưỡi, thân. Lục căn thanh tịnh là đoạn tuyệt h4m muốn với thế giới bên ngoài.)
Vị hoàng đế có tính cách lạ kỳ này không ưa náo nhiệt, không ham đàn bà, thờ ơ với máu mủ, siêu phàm thoát tục, nhưng y có một đam mê đặc biệt, đó là thu thập đồ cổ đồ sứ khắp cả nước, vô cùng mê mẩn hàng sứ hàng sành.
Có điều y lại sinh ra không đúng thời, từ khi y ra đời đến nay, đã 25 năm ròng bốn biển không sản xuất được món đồ sứ nào. Sau khi kế vị, y cho tìm những người giỏi tay nghề khắp thiên hạ, sẵn lòng trả số tiền thưởng lớn, thề rằng sẽ khôi phục lại cảnh tượng phồn thịnh ánh lửa tận trời của 5 dòng gốm sứ nổi tiếng thời xưa.
Đáng tiếc bao kẻ đổ xô tới vì tiền thưởng to, mà vẫn chẳng có món đồ gốm sứ nào ra đời.
Cuối cùng long nhan phẫn nộ, y lệnh cho năm lò gốm lớn phải nung ra thành phẩm trong vòng ba tháng, bằng không quá ngày quy định, cứ mỗi tuần y sẽ chém đầu 10 thợ thủ công.
Lúc ấy đất nước sôi trào, năm lò gốm lớn chịu cảnh giông bão thảm thương.
Tiên quan nói sở dĩ các lò nung không sản xuất được hàng sành sứ, là vì có biến cố xảy ra trên Cửu Trùng Thiên, nhưng thiên cơ không thể tiết lộ, nên ngài chỉ có thể nói đến đây.
Tuy không thể khôi phục lại vẻ phồn thịnh của năm làng nghề sứ ngày xưa, nhưng ngài lại có ngón nghề riêng. Bất kể sứ nát tan thế nào, ngài đều có thể ráp lại như mới. Nếu thiên tử ưng, thì có thể thu thập những mảnh sứ vỡ khắp dân gian, ngài chắc chắn có thể sửa chúng thành đồ mới toanh, nhất định sẽ tìm được báu vật vô giá trong số ấy.
Thiên tử vui vẻ làm theo. Những năm gần đây, đống sứ vụn được vơ vét từ khắp nơi cuồn cuộn đổ về đây. Tinh Trầm tiên quan nói lời là giữ lấy lời, ngài không quản vất vả, làm lụng chuyên cần ngày đêm. Số bình lọ ngài sửa cho thiên tử không 10,000 cũng phải đến 8000 chiếc. Trong số ấy không thiếu những báu vật hiếm thấy, và cả những món bảo bối khiêm tốn mà sâu sắc như ta đây. Trong những chiếc bình nhờ tiên duyên mà sinh ra linh thức, trở thành đám yêu quái thành tinh sống sung sướng khắp ngôi nhà vườn này, ta là kẻ có tiên duyên sâu đậm nhất.
“Tiên quan, ngài chống mi mắt cho em đi, đừng để em ngủ mất.”
Ta đã buồn ngủ lắm rồi, bắt đầu mơ màng lải nhải với ngài.
“Sao lại không ngủ?”
Tiểu Trầm Trầm thấy khó hiểu.
“Em muốn xem diện mạo thiên tử ra sao. Lần nào cũng thế, chưa kịp chờ người đó đến em đã thiếp mất rồi. Lần này ngài canh cho em nhé, đừng để em ngủ quên.”
Giọng ta mỗi lúc một trở nên xa xăm hơn.
Sắc mặt Tiểu Trầm Trầm bỗng đanh lại: “Có gì đẹp đâu, hai mắt một mũi, chẳng khác người thường.”
“Sao lại nói thế được, Phan An có hai mắt một mũi, con khỉ cũng có hai mắt một mũi, khác lắm chứ, khác lắm chứ…”
Giữa lúc mơ màng, ta thấy chân mày Tiểu Trầm Trầm nhíu chặt, rồi ta rơi vào giấc mộng đẹp ngọt ngào tăm tối…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

