Đầu tháng tư mùa xuân ấm áp, bầu trời xanh biếc với vài đám mây trắng nhẹ nhàng trôi.
Mấy ngày trước mưa liên tục, hôm nay trời mới tạnh, hoàng hôn dần buông xuống còn chút ấm áp.
Buổi chiều hôm nay xe buýt chật kín người.
Một cô gái ngồi ở vị trí gần cửa sổ trông bình thản và tĩnh lặng. Cô gái nhìn khá trẻ, khuôn mặt trắng trẻo đầy sự ngây ngô, nhưng với những đường nét khuôn mặt quá kinh diễm liên tục khiến người ta không thể không liếc nhìn cô vài lần.
Cửa sổ xe buýt mở một nửa, gió nhẹ nhàng thổi vào khiến tóc mai bên tai cô khẽ bay nhẹ. Cô hơi cúi đầu xuống xem trong tay một cuốn sách từ vựng.
Bỗng nhiên xe phanh gấp khiến Giản Sanh phải nhanh chóng nắm lấy thành ghế đối diện để không bị ngã. Tài xế phanh đột ngột khiến mọi người trên xe nghiêng ngả, có người suýt bị ngã xuống sàn.
“Sao vậy!” Có người bực mình phàn nàn về cú phanh gấp đó.
Tài xế giải thích: “Tôi cũng không muốn vậy đâu, vừa rồi có một chiếc xe ba bánh lao ra suýt nữa thì đâm vào.”
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục bám lấy tay vịn trên xe.
Giản Sanh ngước nhìn lên thấy người đứng bên cạnh mình đã thay đổi, giờ là một ông lão tóc bạc trong tay cầm một chiếc lồng chim.
Có lẽ vì cú phanh gấp vừa rồi khiến ông ấy bị hất qua đây.
Giản Sanh trước đó không để ý đến xung quanh mình có ai.
“Ông ngồi đây đi.” Cô đứng dậy nhường chỗ.
Ông cụ vội vàng xua tay: “Không cần, không cần, ông chỉ còn hai trạm nữa là xuống rồi!” Giọng ông cụ khá lớn.
Giản Sanh cười nói: “Thế thì khi nào cụ xuống xe thì trả lại chỗ cho cháu cũng được.”
Ông cụ không từ chối được nữa cũng cười một tiếng: “Vậy cảm ơn cô bé nhé!”
Giản Sanh ngoan ngoãn đáp lại: “Không có gì đâu ạ.”
Một cậu thiếu niên hơi mập từ phía sau chen lên đứng bên cạnh Giản Sanh nói: “Chị ơi, vừa nãy em cũng nhường chỗ đấy.”
Cậu thiếu niên chỉ vào chỗ ngồi của mình ban đầu, nơi có một phụ nữ mang thai đang ngồi.
Xe vẫn tiếp tục chạy vững vàng, cậu thiếu niên mập gãi sau đầu tiếp tục nói chuyện với Giản Sanh: “Chị ơi, chị giúp em chuyện này được không?”
“Chuyện gì vậy?” Giản Sanh hỏi.
Khi nhìn vào đôi mắt tinh ranh của cậu thiếu niên, dựa vào hiểu biết của bản thân thì Giản Sanh đoán được phần nào, cô hỏi: “Lại muốn chị ký tên hộ phải không?”
Cậu thiếu niên cười ngượng gật đầu: “Chị đúng là hiểu em nhất.”
Cậu thiếu niên này tên là Lý Văn Dương, là em họ của Giản Sanh. Cả hai người đều đang học lớp 11 nhưng thành tích của cậu thường đứng cuối lớp, thi thoảng có thi được điểm trung bình cũng đã đủ để khoe khoang lên QQ.
Việc nhờ cô ký tên thay cho bố mẹ đã không còn là chuyện lạ nữa.
Ông cụ tóc bạc nhìn sang Giản Sanh. Chú chim trong lồng vỗ cánh phành phạch.
Giản Sanh không còn cách nào khác thở dài: “Về nhà rồi nói sau.”
“Đừng, đừng về nhà mới nói.” Lý Văn Dương biết câu nói đó có nghĩa là cô đã đồng ý, vội vàng mở cặp sách của Giản Sanh ra rồi nhét tờ bài kiểm tra vào trong.
“Cảm ơn chị, chị tuyệt vời nhất! Chị đúng là thần của em!” Nói xong, Lý Văn Dương chen lấn trở lại phía sau xe.
Giản Sanh thở dài trong lòng.
Một mặt cô cảm thấy có lỗi với cậu và mợ, mặt khác cô nghĩ, nếu để Lý Văn Dương phải cầm tờ bài kiểm tra đó đi tìm bố mẹ cậu để ký tên, thì hậu quả...
Thành tích học tập của Lý Văn Dương luôn là thứ dễ khiến mợ cô nổi điên nhất.
Hai trạm sau, ông cụ tóc bạc cảm ơn Giản Sanh hai lần rồi xuống xe.
Giản Sanh quay lại chỗ ngồi cũ ngồi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
