Nhóm chung của cư dân khu Hạnh Phúc náo nhiệt hơn nhiều so với nhóm tòa 1, với nhiều người nhắn tin. Cả khu có 30 tòa nhà, tổng số người sống sót cũng không phải ít. Không thể ra ngoài, mọi người bị bọn xác sống bất ngờ tấn công nên vô cùng hoảng loạn, giờ chỉ mong có thể tìm thấy những người còn sống sót.
Nhiều người cố kìm nén nỗi sợ, bắt đầu an ủi nhau trong nhóm, tạo nên một khung cảnh yên bình, ấm áp. Nhưng khung cảnh này liệu có kéo dài được bao lâu?
Ngày qua ngày, những quả táo trong không gian đã bắt đầu héo úa, cuối cùng vào ngày thứ tư kể từ khi xác sống bùng phát, Dư Tiền mới bước ra khỏi cửa.
Hành lang vắng lặng, căn hộ 1802 không phát ra một tiếng động nào, chỉ có tiếng gầm rú của xác sống từ bên ngoài vọng vào.
Cô nắm chặt cây dao bổ dưa hấu trong tay, lưỡi dao đã được cô mài bén như gương, giờ đây ánh lên ánh sáng lạnh lẽo. Cẩn thận mở cửa chống trộm, cô lặng lẽ đi xuống cầu thang của lối thoát hiểm.
Cầu thang trống trải vang lên tiếng vọng dù cô đã cố gắng bước thật nhẹ nhàng. Theo kinh nghiệm kiếp trước, xác sống rất nhạy cảm với âm thanh, mùi máu và mùi người.
Tầng 17 hoàn toàn yên tĩnh, không có người cư ngụ nên tất nhiên cũng chẳng có xác sống nào ở đó. Tiếp tục bước xuống cầu thang, hai tiếng gầm gừ trầm đục dần vang lên bên tai.
Tiếng móng vuốt cào vào cánh cửa chống trộm làm cho Dư Tiền dựng cả tóc gáy. Cô chỉnh lại chiếc áo chống đâm trên người rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ ở cầu thang.
Tầng 16 chỉ còn lại tiếng rên rỉ âm u của xác sống. Trên cửa phòng 1601 còn cắm nguyên chìa khóa, dưới sàn vương vãi vài vệt máu, kéo dài vào bên trong căn hộ. Có vẻ như chủ nhà đã bị xác sống cắn và dùng chút sức tàn để trốn vào phòng, nhưng chưa kịp khóa cửa lại.
Nhưng con xác sống đã cắn người này đâu? Dư Tiền không biết, nhưng vẫn nâng cao cảnh giác, nhẹ nhàng xoay chùm chìa khóa cửa 1601.
Máu đen từ vết chém chảy ròng ròng xuống, tràn lên cả găng tay của cô. Cắn chặt răng, cô dùng sức chém thêm một nhát nữa, gần như cắt đứt hoàn toàn cái đầu của nó, chỉ còn một ít thịt và da dính liền với thân.
Xác sống gục xuống đất như một con rối đứt dây, phát ra tiếng bịch trầm đục.
Không muốn mò mẫm lấy nhân tinh thể ngay giữa hành lang đầy nguy hiểm này, Dư Tiền túm lấy đầu xác sống, xách vào trong nhà.
“Bọn xác sống lúc này vẫn chưa nhiều nhân tinh thể lắm, tốc độ cũng chậm, xử lý dễ hơn. Nhưng cái mùi này... thật kinh khủng, cả căn phòng toàn mùi xác thối.”
Cô cau mày, một tay cầm dao, tay còn lại mang găng, bắt đầu tìm kiếm trong cái đầu đầy máu. Cuối cùng, cô chạm vào một vật cứng cỡ hạt đậu xanh, dính đầy máu đen và mô não.
Mùi hôi thối khiến Dư Tiền nhịn không nổi, buồn nôn. Dù đã trải qua tận thế một lần, cô vẫn chưa thể nào quen nổi với cái mùi này. Cô nhanh chóng nhét nhân tinh thể vào không gian lưu trữ rồi bắt đầu khám xét căn hộ 1601.
Tiếng cào cào vang lên, có vẻ phát ra từ ban công, cách phòng khách hai lớp cửa. Cầm chặt cán dao, cô bước đến ban công, phát hiện một bé gái khoảng mười hai, mười ba tuổi đã biến thành xác sống, trên cánh tay còn in rõ một vết cắn đen xám.
Mùi con người khiến con bé càng trở nên điên cuồng, dùng sức mạnh va đập vào cánh cửa gỗ, miệng phát ra tiếng gầm gừ ghê rợn, giống như tiếng thìa sắt cào đáy chén. Cái âm thanh này khiến Dư Tiền nhăn mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)