Giả Thục Phân lập tức hiểu ra: "Được rồi, tôi không giữ nữa. Bà đợi tôi một chút."
Bà vội vàng chạy vào phòng lấy tiền.
Hạng Xuân Hoa vừa nghĩ vừa nhanh chóng đi vào phòng con gái dọn dẹp hành lý.
Còn phải mang ít đồ ngon về cho con trai.
Lúc này trong phòng chỉ còn lại Ôn Ninh đang ôm con gái và Lưu Kim Lan.
Cô ta ghé sát lại, nhìn đứa trẻ trong lòng Ôn Ninh, nở nụ cười dịu dàng:
"Con bé thật xinh. Chị dâu, chị có đủ sữa không? Nếu không đủ để em cho bú giúp."
Ôn Ninh trong lòng dâng lên cảm giác chán ghét, khó mà che giấu.
Cô buột miệng nói: "Không cần!"
Cô lại ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt Lưu Kim Lan lộ vẻ tủi thân."Chị dâu, chị rất tốt với em, em chỉ muốn giúp chị thôi."
Ôn Ninh suýt nữa tức đến bật cười.
Lưu Kim Lan còn biết cô đối xử tốt với cô ta sao?
Nghiêm Cương là anh cả, còn cô là chị dâu. Từ khi kết hôn đến giờ, hai người bọn họ có thể giúp đỡ các em trai thì đều đã giúp hết lòng.
Tiền bạc, cơ hội công việc, lễ hỏi, sinh hoạt phí...
Bọn họ chưa từng mong được báo đáp, nhưng cũng không đến mức phải nhận lấy sự bội bạc như vậy!
Ôn Ninh siết chặt móng tay vào lòng bàn tay, phải cố gắng lắm mới giữ được vẻ bình thản, không để lộ cảm xúc khác thường.
Cô bình tĩnh nói: "Tôi đủ sữa rồi. Còn cô, ra ngoài lâu như vậy, sao không đi xem con gái mình?"
Lưu Kim Lan xua tay: "Có gì mà phải xem, để trong phòng cũng không ai bắt mất được đâu."
Cô ta ngừng lại hai giây, rồi lộ vẻ vô cùng ngưỡng mộ, cảm thán.
"Chị dâu, chị với anh cả điều kiện tốt, lại còn có hai con trai, bây giờ thêm một đứa con gái nữa, chắc chắn được nâng niu như bảo bối trong tay. Còn em với Nghiêm Huy thì nghèo, lại không có học vấn, con gái chúng em từ nhỏ đã phải chịu khổ rồi."
Nói đến đây, trong đáy mắt Lưu Kim Lan còn thoáng hiện chút đắc ý khó nhận ra.
Bây giờ, người được nâng niu như bảo bối trong tay lại chính là con gái ruột của cô ta, còn đứa phải chịu khổ từ nhỏ... lại là con Ôn Ninh sinh ra.
Ôn Ninh khẽ nhắm mắt lại.
Cô hận bản thân kiếp trước đã quá mù quáng, để rồi không nhận ra bộ mặt thật của Lưu Kim Lan, trong khi thực tế những màn kịch mà cô ta diễn đều vô cùng vụng về và đầy sơ hở. Sự tin tưởng mù quáng ấy đã khiến cô phải trả cái giá quá đắt bằng cả gia đình mình.
Bên ngoài lúc này vang lên tiếng Hạng Xuân Hoa gọi với vào, Lưu Kim Lan đành phải luyến tiếc rời khỏi phòng để ra ngoài giúp mẹ đẻ. Trước khi đi, cô ta còn cố tình tỏ ra lưu luyến, bộ dạng không nỡ rời xa như thể tình chị em dâu sâu đậm lắm, trong khi Ôn Ninh chỉ cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên tận cổ.
Khi cánh cửa khép lại, Ôn Ninh mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, toàn thân thả lỏng xuống giường. Cô thật sự sợ rằng nếu Lưu Kim Lan còn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, cô sẽ không kìm nén nổi cơn giận đang cuộn trào mà vạch trần ngay bộ mặt giả tạo tởm lợm của cô ta.
Dù lúc này mẹ chồng – người duy nhất cô có thể tin cậy trong ngôi nhà này – đã trở về, nhưng Ôn Ninh vẫn kiên định với quyết định không nói chuyện tráo đổi con ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
