Thời gian cấp bách không đợi một ai, những cơn co thắt từ bụng dưới bắt đầu dồn dập và dữ dội hơn, tựa như có ngàn mũi kim châm thẳng vào da thịt.
Ôn Ninh cắn chặt môi đến mức bật máu, trí óc xoay chuyển cực nhanh để tìm cách đối phó với tình cảnh ngặt nghèo này, nhưng chưa kịp định thần thì cánh cửa gỗ cũ kỹ đã bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài!
Một bà lão dáng người gầy gò, khuôn mặt chuột mỏ nhọn đầy vẻ toan tính, bưng một bát canh lớn hùng hổ bước thẳng vào phòng. Đó chính là Hạng Xuân Hoa – mẹ ruột của cô em dâu Kim Lan.
"Tiểu Ôn này, Kim Lan bên kia kêu đói bụng muốn uống canh gà, thím cũng tiện tay múc cho cháu một ít đây..."
Bà ta vừa nói vừa tiến lại gần, giọng điệu nghe thì có vẻ quan tâm nhưng ánh mắt lại không giấu nổi vẻ dò xét. Thế nhưng, khi chưa kịp dứt lời, bà ta đã sững người khi thấy Ôn Ninh đang nằm đó, mồ hôi vã ra đầm đìa như tắm, gương mặt tái nhợt vì đau đớn.
Ánh mắt Hạng Xuân Hoa quét nhanh xuống phía dưới, thấy phần đệm chăn lót dưới người Ôn Ninh đã ướt sũng nước ối.
Hạng Xuân Hoa sững sờ mất một giây, nhưng ngay sau đó, thay vì lo lắng cho sản phụ, trên khuôn mặt già nua ấy lại hiện lên một vẻ mừng rỡ lạ thường, đôi mắt híp lại lộ ra tia sáng đầy âm mưu.
"Tiểu Ôn à, cháu vỡ ối rồi! Mau, mau nằm yên để thím đi đun nước nóng!"
Không chờ Ôn Ninh lên tiếng, Hạng Xuân Hoa đã bê bát canh gà chạy vội sang phòng con gái.
Lúc này, Lưu Kim Lan đang ngẩn người nhìn bát canh gà đặt trên bàn.
Hạng Xuân Hoa sốt ruột đến mức vỗ đùi liên tục, hạ giọng nói nhỏ: "Kim Lan, con còn ngây ra đó làm gì? Chị dâu con chuyển dạ sớm rồi! Uống canh gà nhanh lên, kích thích sinh con ra để mẹ tiện bề tráo đổi!"
Hạng Xuân Hoa đã bỏ thuốc kích sinh trong canh, định bụng lợi dụng lúc mẹ chồng Ôn Ninh không có nhà mà hành động dứt khoát một lần.
Nghiêm Nguyên Bảo chính là con trai ba tuổi của Lưu Kim Lan.
"Được rồi, mau lên, mẹ quay lại trông chừng nó."
Dứt lời, Hạng Xuân Hoa rời khỏi.
Nghĩ đến căn phòng của chị dâu lúc nào cũng đầy ắp những túi mạch nha thơm phức, hộp sữa bột đắt tiền, lại còn cơ man nào là trái cây khô... Lưu Kim Lan không kìm được lòng tham. Ánh mắt ả từ do dự dần chuyển sang kiên quyết cực độ.
Chẳng còn chút đắn đo nào nữa, ả bưng bát canh gà nóng hổi lên, ngửa cổ uống cạn sạch trong một hơi như để tiếp thêm can đảm cho kế hoạch tàn nhẫn sắp tới.
Cùng lúc đó, ở bên này, Ôn Ninh cũng vừa dằn lòng uống xong một cốc lớn nước pha mạch nha để lấy lại sức lực.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi giữa những cơn đau xé thịt, trí óc cô đã kịp xoay chuyển và nghĩ thông suốt mọi chuyện. Cô hiểu rằng, trong tình cảnh đơn thương độc mã này, muốn giữ được con gái bình an vô sự, cô buộc phải thận trọng trong từng bước đi, không được phép có một sai lầm nhỏ nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
