Ôn Ninh thầm tính toán trong lòng, Lưu Kim Lan chắc chắn chẳng tốt bụng gì mà tự dưng dâng canh đến tận giường. Với tâm địa độc ác đã được chứng thực từ kiếp trước, ả nhất định đã bỏ thứ gì đó vào đây để khiến cơ thể cô suy kiệt, triệt đường sinh nở sau này. Vậy thì cứ thuận nước đẩy thuyền, gặp chiêu nào thì phá chiêu đó thôi.
Đúng như dự đoán, tối hôm đó, Lưu Kim Lan bưng vào phòng một bát canh gà đầy ú ụ, khói tỏa nghi ngút, mùi hương thơm lừng nhưng ẩn chứa đầy cạm bẫy.
"Chị dâu, đây là gà mẹ em gửi tới, em đã kỳ công hầm cả buổi chiều rồi đấy. Thịt mềm lắm, nước cũng ngọt nữa, chị phải cố mà ăn hết thì mới có sữa cho Tam Muội bú được."
Ôn Ninh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, khẽ nở một nụ cười dịu dàng như chẳng hề hay biết gì.
"Em cũng đang ở cữ mà Kim Lan, nhọc lòng vì chị quá. Lấy thêm một cái bát tới đây đi, chỗ này nhiều quá mình chị ăn không hết, hai chị em chúng ta chia nhau ăn cho vui."
Lưu Kim Lan với khuôn mặt tròn trĩnh vốn trông rất phúc hậu, vẫn giữ nụ cười hiền lành giả tạo trên môi nhưng lại khéo léo từ chối ngay lập tức.
"Không được đâu chị dâu, cái này là mẹ em dặn kỹ phải để phần cho chị mà. Trong nồi vẫn còn canh nhiều lắm, để em đi lấy thêm một bát khác vào đây rồi hai chị em mình cùng ăn."
Nói đoạn, ả lật đật chạy ra ngoài. Một lát sau, Lưu Kim Lan bưng vào một bát canh gà khác, trông cũng đầy đặn không kém. Thế nhưng, vừa thấy cô ta bước vào cửa nhà, Ôn Ninh lập tức biến sắc, hoảng hốt kêu lên một tiếng thất thanh khiến Lưu Kim Lan giật bắn mình.
"Không xong rồi, tam muội tè dầm, làm ướt hết cả quần và giường rồi."
"Ai da, thật đúng là..." Lưu Kim Lan bước tới, đưa tay sờ thử, quả nhiên ướt sũng.
"Đem thay nhanh đi, không thì dễ bị cảm lạnh đấy. Chị , trong phòng còn quần áo hay tã sạch không?"
Ôn Ninh đã đem đồ sạch cất kỹ rồi,"Đều phơi ngoài sân, vẫn chưa lấy vào."
"Tới rồi đây." Lưu Kim Lan bước vào, thấy Ôn Ninh vẫn chưa làm gì, giọng nói có phần không hài lòng.
"Chị dâu, mau cởi quần áo ướt cho Tam Muội đi, nó còn nhỏ thế này, nếu bị cảm lạnh thì biết làm sao. chị làm nhanh lên."
Ôn Ninh bình tĩnh lại, khẽ đáp: "Ừ."
Hai người cùng nhau thay đồ, dọn dẹp cho Tam Muội xong, rồi đặt cô bé nằm ngủ yên trong chăn.
Lưu Kim Lan nhìn Tam Muội một lúc với ánh mắt đầy trìu mến, chợt nhớ ra còn bát canh gà, liền vội vàng nhắc nhở: "Chị dâu, mau uống canh gà đi, nguội chưa? Để em hâm nóng cho chị nhé."
"Không cần đâu, cùng uống luôn đi." Ôn Ninh bưng bát canh gà lên, chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ.
"Người thành phố đúng là rắc rối thật, ăn cái bát cũng phải kén cá chọn canh."
Lưu Kim Lan lén lút đảo mắt khinh bỉ một cái, nhưng vì miếng ăn và để che đậy sự lúng túng, ả đành bưng bát canh lớn lên, ngửa cổ tu một hơi cạn sạch trước mặt Ôn Ninh. Vừa nuốt xong miếng cuối cùng, ả còn quẹt miệng một cái đầy vẻ đắc ý, thầm nghĩ chị dâu thật là đồ ngốc, dâng tận miệng còn không biết hưởng.
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ cũ kỹ lại bị đẩy ra với một tiếng "két" khô khốc. Nhị Mao vừa mới đánh chén no nê xong, cái bụng còn hơi căng tròn, đang hào hứng dắt theo Nguyên Bảo chạy ùa vào phòng.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Nhị Mao đã vểnh mặt lên đầy tự hào, chỉ tay về phía nôi em gái mà khoe khoang: "Này Nguyên Bảo, mày nhìn kỹ mà xem, em gái tao trắng trẻo xinh xắn hơn hẳn em gái mày đấy nhé!"
Nghiêm Nguyên Bảo – đứa con trai lười biếng của Lưu Kim Lan – chẳng mấy để tâm đến lời thách thức của anh họ. Cậu bé chỉ gật đầu một cái cho có lệ, mắt vẫn dán vào đôi giày đang lê trên đất, nhưng rồi ngay sau đó, đôi mắt nhỏ bé ấy bắt đầu đảo quanh khắp phòng với vẻ tìm kiếm đầy sốt ruột.
Trong đầu Nguyên Bảo lúc này chỉ có một thắc mắc duy nhất: Bà ngoại rõ ràng nói bác cả là người nấu ăn ngon nhất cái nhà này cơ mà, sao từ nãy đến giờ chẳng thấy mùi thơm hay miếng đồ ăn nào của bác ở đây hết vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
