Vương Trường Phát thấy hắn vẫn như ngày xưa chỉ biết nằm rạp trên đất ôm đầu run rẩy, trong lòng càng thêm khinh thường, cái bọc mủ nhu nhược này dựa vào cái gì mà gia cảnh tốt như vậy? Dưới chân hắn dùng sức, giống như đang đá cầu mà chơi đùa Chương Thụ.
Chương Thụ chỉ muốn nhẫn nhịn qua trận đòn này, dù sao Vương Trường Phát cũng sẽ không đánh chết ông, ông đã quen rồi. Nhưng khóe mắt ông nhìn thấy nơi Tiểu Mộc Cẩn vừa ngồi, dáng vẻ tươi cười của đệ ấy vẫn còn in sâu trong tâm trí ông.
Đệ ấy chưa bao giờ chê bai ông vô dụng, khi ông bị người khác bắt nạt còn đứng ra giúp đỡ ông. Ca ca và a cha của Tiểu Mộc Cẩn đều là thợ săn, đám lưu manh sợ nhất là bọn họ.
Nếu kiếp này ông vẫn sống nhu nhược vô dụng như trước kia, sao ông có thể xứng đôi với Tiểu Mộc Cẩn dũng cảm chứ? Ông cũng muốn làm cây đại thụ bên cạnh hắn, chứ không phải để hắn vươn cành mềm mại ra bảo vệ ông.
Chương Thụ đột nhiên bộc phát ra sức mạnh to lớn, ông ôm chặt lấy chân Vương Trường Phát đang đá tới, dùng sức đẩy ra sau, Vương Trường Phát không kịp trở tay, bị ông đẩy ngã xuống đất.
Chương Thụ nhìn bàn tay của mình, đột nhiên cảm thấy thật khó tin, thì ra phản kháng lại dễ dàng như vậy? Ông cười lớn chạy xuống núi, cảm thấy mình cũng không khác gì những anh hùng hảo hán kia.
Vương Trường Phát bị đẩy ngã, thẹn quá thành giận, vừa định đứng dậy đánh Chương Thụ một trận, lại phát hiện hắn đột nhiên giống như phát điên, cười lớn chạy xuống núi.
Coi như hắn mạng lớn! Vương Trường Phát nhổ một bãi nước bọt xuống đất, trong lòng thầm mắng một câu. Hắn phủi sạch cỏ vụn trên người, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra rồi đi xuống núi.
Nếu nói cho người khác biết, hắn đường đường là Vương lão đại vậy mà bị tên nhu nhược Chương Thụ kia đẩy ngã, chính là chuyện sẽ bị người khác cười nhạo.
Sau chương này Chương Thụ biết mình trở về năm mười mấy tuổi nên xưng hô sẽ đổi lại là hắn nhé, không còn là ông nữa ^^
...
Chương Thụ ở cửa chần chừ, không biết có nên vào hay không. Ông bà của hắn lần lượt qua đời vào năm hắn 26 tuổi, bây giờ hẳn là vẫn còn sống.
Nhưng hắn không biết phải đối mặt với họ như thế nào. Ông bà rất thương hắn, thân là trưởng tôn trong nhà, đồ vật hắn nhận được luôn nhiều hơn người khác một chút. Ngoại trừ việc giấu giếm chuyện Ngô Lệ Nương và Chương Hòe tư thông, ông bà cũng không có lỗi với hắn. Nhưng chuyện này lại khiến hắn mất đi tôn nghiêm của một người nam nhân.
“Nãi…” Hắn cúi đầu, che giấu giọng nói nghẹn ngào của mình, gặp lại người thân đã mất từ lâu, tâm trạng của hắn khó tránh khỏi xúc động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


