trong lòng Chương Thụ dâng lên một chút sợ hãi và ngượng ngùng, sau đó cố gắng bình tĩnh lại, nói: “Rắn hổ mang là rắn độc, toàn thân đều dẹp lép, còn hơi nhọn. Con rắn mà hắn nói thân tròn tròn, không có độc. Hơn nữa, bị rắn độc cắn sẽ chảy máu đen, máu của hắn chảy ra là màu đỏ.”
Chương Thụ nhìn xung quanh, phát hiện có một cây cỏ nhỏ mọc dưới gốc cây, đó là cỏ cầm máu. Hắn đi tới nhổ cây cỏ lên, sau đó bỏ vào miệng nhai nhuyễn, rồi nhổ ra đắp lên tay Dư Tiểu Lục, không đến một hồi, máu liền ngừng chảy.
Phân biệt được các loại rắn và thảo dược, là do ca ca của Mộc Cẩn dạy hắn, sau đó hắn lại dạy cho Chương Thụ. Chương Thụ đột nhiên phát hiện, mới chỉ xa nhau một ngày, hắn lại muốn gặp Mộc Cẩn rồi.
Những người khác nhìn lại, quả nhiên, máu là màu đỏ tươi, không hề có màu đen.
“Nếu là vậy, ta sẽ không chết sao?” Dư Tiểu Lục vừa rồi khóc nước mắt nước mũi tèm lem, lúc này lại nở nụ cười.
“Tiểu tử ngươi…” Lai Vượng vỗ hắn một cái, “Chương Thụ nói còn có thể sai sao?”
“Đúng vậy, tiểu tử này ngày thường không nói gì, nhưng lúc mấu chốt vẫn rất hữu dụng!”
Mọi người khen ngợi Chương Thụ, Dư Tiểu Lục cũng đỏ mặt nói một câu cảm ơn Chương Thụ ca, lúc này hắn mới biết, thì ra Dư Tiểu Lục còn nhỏ hơn hắn một tuổi.
Tình bạn của nam nhân chính là kỳ lạ như vậy, đến tối khi đi ngủ, hầu như tất cả mọi người đều nói chuyện với Chương Thụ.
...
Cỏ dại phải mất ba ngày rưỡi mới nhổ xong, bởi vì Mạc đại tổng quản phát hiện cái sân này thật sự quá lớn, bảy người bọn họ không biết phải làm đến bao giờ mới xong, cho nên ngày hôm sau lại lên phố gọi thêm ba người đến.
Lúc này có mười người, tốc độ nhanh hơn một chút, công việc dự tính năm ngày mới hoàn thành, đã được hoàn thành trước thời hạn.
Sau khi sân được dọn dẹp sạch sẽ, một mảnh đất lớn đen xì bị lật lên đang tỏa ra mùi thơm thoang thoảng của bùn đất. Trên mặt đất không còn một cọng cỏ, đều bị bọn họ dùng sọt mang ra ngoài.
“Trời ạ, một mảnh đất tốt như vậy, ngươi nói xem,trồng cái gì không tốt, lại muốn trồng hoa, không ăn được cũng không chơi được, suy nghĩ của người giàu thật kỳ lạ.” Dư Tiểu Lục ngồi trên giường chung, cái miệng nói không ngừng.
“Tiểu tử, ngươi im lặng chút đi, học theo Chương Thụ, làm nhiều nói ít thôi! Người giàu có là người mà ngươi có thể bàn tán sao?” Lai Vượng vỗ vào đầu Dư Tiểu Lục, tuy rằng hắn cũng không hiểu.
Mạc đại tổng quản nói, những thứ này đều phải phá bỏ xây lại, ngay cả gạch cũng không cần nữa.
Mấy thôn dân nghe xong đều rất thèm muốn, trời ơi! Gạch xanh tốt như vậy mà nói không cần là không cần sao? Phải biết rằng nếu đến lò gạch mua, phải 2 văn tiền một viên! Trong mấy người bọn họ,
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
