Vừa đến cạnh giường, nam nhân vừa rồi còn bất động giống như đã chết bỗng nhiên vùng dậy, hai tay bóp cổ bà, “Đồ tiện nhân! Tiện nhân!”
Cho dù ông ta có nhu nhược đến đâu, khi biết mình bị cắm sừng nhiều năm qua, trong lòng cũng sẽ dâng lên phẫn nộ, muốn bóp chết tiện nhân này.
Phụ nhân bị ông ta bất ngờ tấn công, mặt mày tái mét, rốt cuộc vừa rồi bà đều cho rằng ông ta đã chết. Sau khi hết kinh hãi, bàn tay siết chặt trên cổ khiến bà cảm nhận được bóng ma tử thần đang đến gần.
Bà cố gắng gỡ tay ông ta ra, nhưng không thể nào làm được, tiểu cô nương bên cạnh tựa như chết lặng, toàn thân run rẩy đứng im tại chỗ.
Bà cắn răng, rút cây trâm bạc trên đầu, đâm mạnh vào chân bị thương của nam nhân.
Một cơn đau dữ dội ập đến, nam nhân hét thảm rồi buông tay, ôm chân lăn lộn trên đất.
Ngô Lệ Nương vừa lăn vừa bò trốn vào góc nhà, bộ dạng lấm lem bụi đất lại có chút phù hợp với tuổi tác của bà.
Hôm nay không thể để ông ta sống tiếp, lỡ như có ai đến đây biết được chuyện này, sau đó lộ ra ngoài, bà và người tình đều sẽ không sống nổi.
“Linh nhi, con ra ngoài đi, ta có chuyện muốn nói với cha con.” Bà là mẫu thân, cho dù phẩm hạnh có đê tiện đến đâu, cũng không muốn con gái mình tận mắt chứng kiến cảnh mình giết cha nó.
Tiểu cô nương run lên, dường như đã phục hồi tinh thần, nhìn thấy sự liều lĩnh trong mắt nương và nỗi đau trong mắt cha, nàng bước lên một bước, rồi lại đột nhiên như dẫm phải lửa, vội vã chạy ra cửa.
Ánh sáng cuối cùng trong mắt nam nhân vụt tắt, ông biết hôm nay bản thân rất khó thoát khỏi cái chết. “Lệ Nương, nói hết mọi chuyện cho ta nghe đi, lúc xuống suối vàng, ta cũng có thể làm một con quỷ rõ ràng.”
Chính người nam nhân vô dụng này đã lao tới che chắn cho bà, kết quả là bị con chó săn kia cắn đứt nửa cái chân.
“Lão đại là của ông, nên ta không thích nó.” Bà ta nói xong, trong lòng đột nhiên thở dài nhẹ nhõm.
“Ồ, ta cũng đoán là vậy. Ta có lỗi với lão đại.” Gương mặt Chương Thụ không chút gợn sóng, quá nhiều cảm xúc cuộn trào trong lòng, ngược lại không biết phải biểu đạt thế nào.
Đại nữ nhi và tiểu nữ nhi mà ông yêu thương không phải con ông, nhị nhi tử mà ông cưng chiều cũng không phải con ông, tiểu nhi tử mà ông tự hào cũng không phải con ông, cố tình đại nhi tử vụng về ít nói giống ông, bị ông thờ ơ bao nhiêu năm nay, mới là cốt nhục của ông.
Khó trách mỗi lần nữ nhân khóc lóc với ông, đều chỉ nói, ta vì lão Chương gia các ngươi nối dõi tông đường, không có công lao cũng có khổ lao, nhưng lại chưa từng nói ta là vì ngươi! Như vậy còn không phải cũng là vì lão Chương gia sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



