"Mộc Mộc, sao vậy?" Thương Liêm nhíu mày nhìn thanh niên bên cạnh.
Lữ Mộc cầm tay người đàn ông, lắc đầu:"Không sao, chính là nhớ tới giấc mơ kia." Quả nhiên người đàn ông này luôn để ý tới tâm trạng của mình nhất.
Ánh mắt Thương Liêm tối lại, lại là giấc mơ kia sao? Rốt cuộc... Mộc Mộc của hắn ở nơi hắn không biết đã gặp chuyện gì....
Tần Nhã Tây nhìn bàn tay đang nắm không có tí phản ứng nào, cố chấp vươn tay, khóe miệng vẫn duy trì nụ cười.
Nhìn người phụ nữ đó vươn tay với người đàn ông của cậu, Lữ Mộc lãnh đạm giơ tay hất cái tay đối diện ra:"Phiền." Hiện tại đang ở trong căn cứ không thể quang minh chính đại giết người diệt khẩu, ả lại là con gái người đứng đầu thứ hai của căn cứ thành phố S, tùy tiện giết ả sẽ tạo thành ảnh hưởng tiêu cực tới bọn họ khi căn cơ của họ còn vẫn còn chưa ổn, nếu sớm quyết định giúp đỡ Liêm, trợ hắn đi xa hơn đứng cao hơn, vậy tạm thời cho ả nhảy nhót đi, Lữ Mộc nhẹ nhẹ vuốt ve đầu ngón tay đang ngứa ngáy nghĩ vậy.
Dù bị đối đãi không khách khí như vậy, Tần Nhã Tây vẫn nở nụ cười nhìn Lữ Mộc:"Là tôi mạo muội." Nói rồi thu hồi cánh tay đã duỗi ra.
Thương Liêm không thèm nhìn người phụ nữ trước mắt lần thứ hai, nói với những đội viên khác:"Trở về." Sau đó kéo Lữ Mộc xoay người đi tới xe họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


