Thương Liêm vui vẻ nhìn người mặt không đỏ tim không đập mạnh vô cùng bình tĩnh trước mặt, chỉ chỉ Lữ Mộc ngồi bên cạnh:"Vợ tôi làm, cậu hỏi em ấy đi."
Nghe Thương Liêm nói hắn được Trần hồng cứu một mạng, ánh mắt Lữ Mộc mang theo biết ơn, đứng dậy đưa tay phải ra với người đàn ông vẫn trong trạng thái khiếp sợ trước mặt:"Rất vui được biết anh, tôi là Lữ Mộc - người yêu Thương Liêm."
"A? Tôi... tôi là Trần Hồng, anh em kết nghĩa với Thương Liêm." Trần Hồng vẫn chưa phục hồi tinh thần như khúc gỗ bắt tay Lữ Mộc.
Thương Liêm thấy gã vẫn không buông tay liền đứng lên rút tay Lữ Mộc ra:"Biết là được, ngồi đi."
Trần Hồng mới phục hồi tinh thần, sững sờ nói:"Thương Liêm, thì ra cậu thích đàn ông, thảo nào chưa từng thấy cậu đi tìm phụ nữ." Nói xong lại cảm thấy không đúng, nghĩ nghĩ rồi tỉnh ra nói:"Nếu thích đàn ông sao trước đây cũng không thấy cậu đi tìm đàn ông?"
Thương Liêm ôm Lữ Mộc vào lòng cười nói:"Chỉ là em ấy."
Cái hiểu cái không gật đầu, Trần Hồng hào sảng vỗ vỗ vai Thương Liêm:"Vậy người anh em này của cậu chúc các cậu hạnh phúc, cho nên... hiện tại có thể cho tôi chút cơm sao, tôi sắp chết đói rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
