Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế là cô ngã gục trong vũng m.áu, đau đớn đến ngất đi.
Khi tỉnh lại, cô bị người của ủy ban cách mạng bắt đến Đông Bắc để cải tạo.
Vì vừa câm vừa xấu xí, cô phải chịu đựng đủ mọi sự giày vò ở Đông Bắc rồi chết một cách thê thảm.
Ngược lại, gia đình cậu mợ lại sống sung sướng với số tài sản vốn thuộc về cô.
Nhưng không ngờ, mở mắt ra lần nữa, cô đã được trọng sinh về năm mười tám tuổi!
Lúc này cô chưa bị bắt đi cải tạo, chưa bị hủy dung nhan, chưa bị cắt lưỡi, và quan trọng nhất là chưa mất đi những đứa con trong bụng!
Tô Vãn Đường như được tỉnh ngộ, cô nhận lấy bát thuốc, rồi vung tay hất thẳng bát thuốc phá thai nóng hổi vào mặt Tống Cường!
"Á!" Tống Cường bị bỏng đỏ cả mặt, nước thuốc nóng hổi tạt vào mắt khiến anh ta đau rát, không mở ra được.
"Tô Vãn Đường, sao cô dám tạt nước vào mặt tôi?"
Tô Vãn Đường đứng dậy, xỏ đôi giày da nhỏ của mình vào, rồi vung tay tát anh ta một cái thật mạnh.
"Phải! Tôi không chỉ tạt vào mặt anh, mà còn tát anh nữa, đồ khốn nạn!"
"Dám lừa tôi uống thuốc phá thai, anh đáng bị đ.ánh!"
Nhân lúc Tống Cường bị tạt thuốc không mở được mắt, Tô Vãn Đường dùng hết sức lực, tát lia lịa vào mặt anh ta.
Tô Vãn Đường cười khẩy, cô nhấc chân phải lên, không ngần ngại đạp mạnh vào hạ bộ của anh ta!
Cú đạp này khiến Tống Cường đau đớn đến ngã quỵ, anh ta ôm lấy hạ bộ mà rên rỉ.
"Anh là cái thá gì mà dám bắt tôi quỳ xuống xin anh tha thứ!" Tô Vãn Đường cười lạnh, đáy mắt đỏ ngầu, hôm nay cô sẽ trả cả vốn lẫn lời!
"Tôi cần anh cưới à? Nhà anh không có gương thì cũng có nước tiểu chứ! Sao không soi lại xem mình là cái loại gì!"
"Cô..." Sắc mặt Tống Cường trở nên dữ tợn vì đau đớn, anh ta nhìn chằm chằm Tô Vãn Đường với vẻ mặt không thể tin nổi.
Trước đây, cô lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau anh ta, ngập ngừng nói thích anh ta, vậy mà bây giờ lại dám đối xử với anh ta như vậy!
"Anh là cái thá gì? Định lừa tôi phá thai à? Cái đồ tra nam ch.ết tiệt, anh sẽ không được ch.ết yên đâu!" Tô Vãn Đường nắm lấy cây chổi trong phòng ngủ, quất tới tấp vào người Tống Cường.
Cây chổi này là hàng nhập khẩu, cán chổi làm bằng thép, quất vào người thì đau tận xương tủy.
Tống Cường bị đ.ánh đau đến hoảng loạn, anh ta vội vàng ôm đầu, vừa né tránh vừa bỏ chạy.
"Tô Vãn Đường, cô cứ chờ đấy, sau này cô đừng có mà khóc lóc cầu xin tôi tha thứ!"
"Tôi cầu xin anh? Anh có chút liêm sỉ nào không? Cút ngay cho tôi! Nhìn thấy anh là tôi thấy buồn nôn rồi! Đồ tra nam ch.ết tiệt!" Tô Vãn Đường giơ cây chổi lên, ném mạnh vào gáy Tống Cường.
Tống Cường bị ném trúng gáy, anh ta hét lên một tiếng rồi vội vàng ôm đầu bỏ chạy.
Sau khi anh ta đi, cục tức trong lòng Tô Vãn Đường mới nguôi ngoai được một chút.
Lần này cô may mắn được sống lại, cô nhất định sẽ bảo vệ tốt những đứa con trong bụng của mình.
Cô sẽ bắt gia đình cậu mợ độc ác kia phải trả giá, sau đó cô sẽ gả cho Lục Lẫm Xuyên và đi theo anh nhập ngũ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




