"Đó đều là số mệnh của Chân Chân cả... Thế nhưng bây giờ Chân Chân hối hận lắm rồi..." Văn Trăn giả vờ đưa tay che mặt, khóc thút thít: "A Thượng à, tối hôm qua một luồng hồn phách của thiếp đã đi xuống Địa phủ. Tới nơi rồi thiếp mới biết, dưới đó cũng là một nơi chẳng dễ sống chút nào. Đi qua cầu Nại Hà thì phải nộp phí qua cầu, đi qua suối Vàng thì phải nộp phí cầu đường, đâu đâu cũng có trạm thu phí cả. Ngay cả muốn uống bát canh Mạnh Bà thì cũng phải nộp thêm phí mở nắp chai nữa. Chút tiền giấy mọn mà nương thiếp đốt cho, chỉ chớp mắt một cái đã xài sạch sành sanh rồi..."
"Ờ..." Lưu Thượng dè dặt thăm dò: "Vậy... vậy để ta đốt thêm cho nàng chút tiền giấy nhé? Nhưng mà không được nhiều đâu đấy, ta cũng chẳng có bao nhiêu tiền đâu."
Nghe vậy, Lưu Thượng lập tức lật người bước xuống giường, sốt sắng nói: "Ta đi đốt giấy tiền vàng mã cho nàng ngay đây, nàng muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!"
"Ấy, A Thượng ca ca, chàng khoan hãy vội. Chuyện tiền bạc ở địa phủ này cũng có quy củ đàng hoàng đấy." Văn Trăn vội kéo hắn lại, bịa chuyện: "Người phàm các chàng cứ tưởng cứ đốt giấy tiền cho người cõi âm... à không, cho quỷ, là bọn ta sẽ nhận được. Thực ra đó là một sai lầm lớn. Đấy chỉ là cách nhận tiền của đám tiểu quỷ thôi. Còn bọn người Diêm Vương đâu phải là quỷ, họ là thần tiên có phẩm cấp đàng hoàng. Nếu họ muốn nhận lễ vật, họ sẽ cấp cho chàng một cái mã QR địa ngục..."
Lưu Thượng ngớ người: "Chân Chân... sao hôm nay nàng ăn nói... kỳ lạ thế... Mã QR địa ngục là cái gì?"
"Thì ta là quỷ mà... Quỷ sao có thể giống người được chứ? Còn mã QR địa ngục chính là thần khí để thu tiền, là đồ chuyên dụng của địa phủ đấy. Có giải thích thì chàng cũng chẳng hiểu đâu. Tóm lại là chàng không cần phải đốt, cứ mang đồ ra cúng bái giống như cúng thần tiên vậy. Cúng xong, chàng đem chôn xuống đất ở một nơi thật thanh vắng, đợi ba ngày sau quay lại đào lên mang về là được. A Thượng ca ca à, chàng nhớ cúng nhiều một chút nhé, cúng càng nhiều thì tuổi thọ càng dài. Diêm Vương còn nói, chỉ cần tiền đút lót đủ, ngài ấy sẽ cho phép ta hoàn dương. Đến lúc đó, ta sẽ đích thân đọc đề thi cho chàng nghe..."
"Chuyện này..." Lưu Thượng thầm nghĩ, việc Văn Chân Chân sống lại chưa chắc đã là chuyện tốt đẹp gì đối với mình, nên trong lòng bất giác sinh ra chút do dự.
Thấy vậy, Văn Trăn liền bồi thêm: "Nếu không thể kịp thời hoàn dương, ta sẽ phải đi chuyển thế đầu thai mất. Lúc đó, e rằng đây là lần cuối cùng ta được gặp A Thượng ca ca..."
"Được rồi!" Lưu Thượng lập tức cắn răng đồng ý.
"A Thượng ca ca, chàng phải nhớ kỹ nhé. Việc cúng bái chủ yếu ở lòng thành, hơn nữa phải làm thật bí mật, tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai. Trước khi đi cúng, chàng còn phải dùng vô căn thủy tắm rửa sạch sẽ toàn thân..."
"Vô căn thủy là cái gì cơ?"
"Đó chính là phần nước ở tầng trên của dòng sông, trên không chạm trời, dưới không chạm đất, nên mới gọi là vô căn thủy. Loại nước này là sạch sẽ tinh khiết nhất. Chàng nhất định phải tắm rửa bằng loại nước đó nhé, phải tắm cho thật sạch sẽ. Nếu không, đồ cúng của chàng sẽ bị ám trọc khí, lúc đó chẳng những không được việc mà còn chọc giận Diêm Vương gia nữa đấy."
"Được, được, được, ta nhất định sẽ làm theo."
"Vậy... vậy ta phải về trước đây... A Thượng ca ca... chàng nhất định phải đợi ta quay lại mang đề thi cho chàng đấy nhé..."
Nói xong, Văn Trăn khẽ phất tay áo, nhân cơ hội rắc luôn một nắm bột ớt ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)