“Chào bác sĩ… ơ, là bác sĩ Dương à?” Lâm Uyển Ngôn ngạc nhiên khi thấy bác sĩ khám hôm nay chính là bác sĩ Dương.
“Cô đến rồi à.” bác sĩ Dương vừa thấy cô liền nở nụ cười, “Tôi đoán hôm nay cô sẽ tới tái khám nên ở tôi qua đây một chút, cô mau ngồi đi.”
Lâm Uyển Ngôn vội ngồi xuống, hơi ngượng ngùng nói:
“Lần trước tiền thuốc men… bác sĩ Dương, anh…”
Dương Lâm khoát tay, nghiêm giọng:
“Nói thật, tôi phải cảm ơn cô mới đúng. Hôm trước nếu không có cô ra tay giúp đỡ, tôi thật sự không biết tôi sẽ ra sao nữa.”
Lâm Uyển Ngôn cuống quýt lắc đầu:
“Không, không đâu bác sĩ Dương, tôi tin nếu là bất kỳ ai thấy cảnh tượng đó cũng sẽ giúp thôi.”
Dương Lâm khẽ cười, gương mặt tuấn tú dịu lại:
“Nhưng khi đó, chỉ có mình cô dám đứng ra giúp tôi.”
Nói rồi, anh lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp:
“Tôi hy vọng cô nhận món quà này, coi như để tôi nhẹ lòng phần nào đó.”
Nhìn hộp quà được đưa tới, Lâm Uyển Ngôn vội đứng lên:
“Bác sĩ Dương, thế này thật sự không tiện, tôi…”
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng nhận quà của người khác. Kể cả bạn bè có tặng, cô cũng sẽ tặng lại thứ có giá trị tương đương.
Bố mẹ từ bé đã dặn: không được tùy tiện nhận quà biếu, như vậy là không tốt.
Thấy vẻ mặt từ chối đầy lúng túng của cô, Dương Lâm bật cười. Từ lần đầu gặp anh đã biết, cô gái này nhìn có vẻ nhút nhát, nhưng nhân phẩm lại rất tốt.
“Không phải thứ gì quý giá đâu, chỉ là một cặp kính tôi đang nghiên cứu thôi. Đeo thường ngày có thể giảm mỏi mắt, phòng ngừa tổn thương thị lực. Xem như cô giúp tôi thử nghiệm hiệu quả nhé.”
Khi anh mở hộp ra, bên trong quả nhiên là một cặp kính.
Nghe vậy, Lâm Uyển Ngôn mới cẩn thận nhận lấy, thử đeo lên. Chỉ một lúc sau, cô lập tức cảm nhận được rõ rệt.
“Bác sĩ Dương, đeo cái kính này mắt tôi thấy thoải mái lắm, nhìn cũng không còn nhức nữa.” Giọng cô tràn đầy bất ngờ.
Hai hôm nay, tôi cứ xem tài liệu lâu là mắt trái cô lại nhức, chảy nước mắt. Nhưng vừa rồi, tôi đeo kính nhìn chữ trên tường mấy phút mà không hề thấy khó chịu.
Dương Lâm thấy cô vui mừng thì nhẹ nhõm hẳn. Mấy ngày nay anh đã suy nghĩ mãi, không biết tặng gì để cảm ơn. Quý giá quá thì cô sẽ không nhận, tầm thường thì anh lại không ưng. Cuối cùng chỉ còn cặp kính này. May mắn thay, nó thực sự có tác dụng.
“Cảm ơn bác sĩ Dương, tôi rất thích chiếc kính này. Dạo này công việc của tôi cần xem nhiều tài liệu lắm, chiếc kính này giúp tôi được rất nhiều.”
Cô liên tục cảm ơn.
“Có ích là tốt rồi. Nào, nằm xuống đây đi, để tôi kiểm tra lại mắt cho cô.” Anh cười, đứng dậy.
Lâm Uyển Ngôn nhanh chóng nằm lên giường bệnh. Ánh đèn chiếu thẳng mặt khiến cô phải khép mắt. Ngón tay ấm áp của anh nhẹ nhàng chạm vào, khẽ nâng mí mắt cô lên.
Cô thầm thở phào, lần này không còn “nhìn thấy” những hình ảnh kỳ lạ nữa. Tốt quá rồi!
“Đừng căng thẳng, tôi chỉ kiểm tra thôi…” Anh nói nhỏ.
“Không có vấn đề gì hết, mắt cô đang hồi phục rất tốt. Thuốc nhỏ mắt lần trước cứ dùng cho hết, sau đó mua loại thông thường chống mỏi mắt dùng tiếp là được. Bình thường nhớ cho mắt nghỉ ngơi nhé.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Cô nhìn đồng hồ, còn ít phút nữa, rồi cô lại ngẩng mặt lên bắt gặp gương mặt điển trai của bác sĩ Dương Lâm, trong lòng cô thoáng do dự.
Dương Lâm vừa ghi chép xong, ngẩng đầu thấy cô lộ vẻ băn khoăn, liền dịu giọng:
“Có chuyện gì muốn hỏi sao? Cứ nói đi, không sao đâu.”
Cô ngập ngừng một chút, rồi dè dặt hỏi:
“Bác sĩ Dương, tôi muốn hỏi… trong phim hay có người sau khi mắt bị thương, lúc sáng lại thì sẽ có khả năng đặc biệt, như nhìn xuyên thấu hay đọc được suy nghĩ… cái đó…”
Nghe xong, Dương Lâm bật cười, đúng là còn trẻ con.
“Đó là khoa học viễn tưởng thôi, chỉ có trong phim. Ngoài đời thực không có đâu.
Còn nếu ai sau chấn thương mắt mà xuất hiện triệu chứng lạ, thường là do ảnh hưởng đến hệ thần kinh não bộ, cần đi khám ngay.”
Nghe vậy, lòng cô chùng xuống:
“Vâng… cảm ơn bác sĩ.”
Thấy sắc mặt cô hơi sa sút, anh hỏi thêm:
“Cô có cảm thấy khó chịu gì khác không?”
“Không, không có ạ. Vậy… tạm biệt bác sĩ, tôi phải đi làm rồi, không làm phiền bác sĩ nữa.”
Nói rồi cô vội vàng đứng lên đi ra ngoài.
“Ơ…” Dương Lâm còn chưa kịp phản ứng thì cô đã đi mất.
“Bác sĩ Dương, bên khoa nội trú lại giục rồi, anh xem…” Trợ lý vừa thấy cô đi khỏi liền bước vào nhắc.
Anh lập tức thu lại vẻ mặt, đứng dậy:
“Đi thôi.”
“Vâng!” Trợ lý nhanh chóng đi theo.
“Bác sĩ Vạn, bác sĩ Dương đi rồi, anh qua khám thay nhé.” Y tá trưởng lên tiếng.
“Biết rồi, biết rồi. Cậu Dương này, chỉ để cảm ơn người ta mà ngồi đó chờ suốt mấy tiếng chỉ để khám cho người ta…” Bác sĩ Vạn cầm cốc trà, chậm rãi bước tới.
Trong khi đó, Lâm Uyển Ngôn mang nặng tâm sự đi làm. Suốt cả ngày, đầu óc cô cứ văng vẳng lời bác sĩ Dương.
Cô tự hỏi: phải chăng thần kinh não bộ của mình đang gặp vấn đề nên mới sinh ra ảo giác? Nhưng nghĩ lại, mắt cô chỉ bị tổn thương bề ngoài, đâu có động chạm gì tới thần kinh?
“Uyển Ngôn, tan làm rồi, mai rồi làm tiếp nhé. Trời sắp mưa rồ đói, em về đi.”
Bên cạnh, Ngải Lâm xách túi, ngẩng nhìn trời rồi nhắc cô.
“Vâng… cảm ơn chị Lâm, em thu dọn xong ngay thôi ạ.”
Cô giật mình hoàn hồn, cả người căng thẳng trả lời. Ngó ra ngoài thấy mây đen ùn ùn, liền thu dọn nhanh.
Ngải Lâm nhìn cô cười:
“Mệt lắm phải không? Dạo này công ty vừa đổi chủ nên công việc mới bận như thế, may mà có em, nếu không chắc bọn chị loạn hết cả lên.”
Cô vội lắc đầu:
“Em yên tâm, công ty lúc ổn định lại sẽ tuyển thêm người mà, lúc ấy chị sẽ giới thiệu cho em vào phỏng vấn.”
Nói rồi, Ngải Lâm bước tới, vỗ nhẹ vai cô an ủi.
“!!!”
Cơ thể Lâm Uyển Ngôn lập tức cứng đờ, đồng tử trợn to. Cô lại “nhìn thấy” cảnh tượng kia…
Trong đêm tối, Ngải Lâm ở nhà một mình.
Chuông cửa nhà cô vang lên. Khi cô ra mở, là người giao đồ ăn.
Nhưng gã giao hàng không rời đi, mà xông thẳng vào nhà.
Cửa đóng sập lại, rồi…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)