Trong nhà họ Lâm, bầu không khí nặng nề.
Bà Lâm vừa dứt cuộc gọi, gương mặt vẫn vương nỗi buồn, hốc mắt đỏ hoe rõ ràng bà đã khóc rất lâu.
Ông Lâm thở dài:
“Hay là… vợ chồng mình dọn ra ngoài ở đi.”
Bà Lâm quay sang nhìn chồng, ngạc nhiên:
“Chuyển đi đâu?”
“Thì thuê một căn cùng khu, hoặc tìm chỗ nào gần đây là được. Như vậy, khi con gái mình về thì vẫn còn chỗ cho nó ở. Căn này cứ để vợ chồng thằng Hạo ở đi, sau này nó có con nhỏ cũng tiện. Ban ngày vợ chồng mình sang phụ cơm nước, trông cháu, tối lại về nhà sau.”
Nghe chồng nói, Bà Lâm chần chừ một lát rồi gật đầu:
“Được, mai em hỏi bên quản lý xem có nhà nào trống cho thuê không.”
Ông Lâm gật gù:
“Ừ, xong thì bảo với con bé một tiếng, để nó biết lúc nào nó muốn về cũng luôn có chỗ cho nó ở. Đừng để nó bươn chải ngoài kia mãi, một mình, anh chẳng yên tâm. Về rồi thì ở với vợ chồng mình, không ở chung với anh chị nó nữa.”
“Được rồi, lát em gọi hỏi thử, nhờ hỏi quanh đây xem có căn nào sẵn. Càng sớm càng tốt. Nghe con bé nói lúc nãy… tôi chẳng kìm được, lại khóc.”
Nhắc đến con gái, nước mắt Bà Lâm lại lăn dài.
Ông Lâm khẽ trách:
“Lúc nãy em không nên nhắc chuyện đó, giờ con bé chắc buồn lắm.”
Bà Lâm hối hận, giọng nghẹn:
“Biết là lỗi của em… em chỉ muốn nghe con bé phản đối, rồi lấy cớ nói với thằng Hạo và Lan Lan, không cho bọn nó sửa phòng con bé…”
Nói đến đây, mắt bà lại đỏ hoe:
“Tất cả là tại em, chắc chắn con bé đang rất khó chịu trong lòng.”
Ông Lâm thở dài:
“Con bé từ nhỏ đã rất nhạy cảm, lại hiếu thuận. Có ấm ức, nó cũng giấu hết, vì nó sợ chúng ta khó xử. Nó thà chịu thiệt chứ chẳng bao giờ nói thẳng.”
“Ừ… lỗi tại em cả…” Bà Lâm rưng rưng.
Trong phòng bên, vợ chồng Lâm Hạo cũng đang cãi nhau về chuyện này.
“Em nói với bố mẹ chuyện sửa phòng của em gái anh thành phòng của con mình làm gì? Nó còn chưa ra đời mà, mà có ra đời thì mấy năm đầu cũng phải ngủ với bố mẹ. Sao em cứ phải làm ầm lên?” Lâm Hạo cau mày.
Vợ anh Phạm Lan Lan đang bôi kem dưỡng, nghe vậy cũng sầm mặt:
“Thế nào đây? Em muốn chuẩn bị một căn phòng riêng cho con của chúng ta cũng không được à?”
Lâm Hạo hít sâu, kìm nén lại cơn giận:
“Được, nhưng mà em phải xem điều kiện của mình hiện tại chứ. Nếu anh có tiền, anh mua hẳn cái nhà rộng, con mình sau này muốn mấy phòng cũng có.
Nhưng bây giờ nhà này là của bố mẹ mua, bố mẹ để con gái của họ ở. Em lại đi nói với bố mẹ sửa phòng con gái họ thành phòng con của mình thì họ phải làm sao đây? Không lẽ phải đuổi nó đi à? Sau này nó về thì biết phải ở đâu đâu?”
Lan Lan gạt phắt:
“Con bé chẳng thèm về đâu. Chính nó nói là sẽ làm ở Hải Thị, cùng lắm là vào dịp tết mới về một vài ngày. Nhà cứ để cái phòng không như thế thì phí quá!”
“Không được! Anh không đồng ý! Đấy là phòng của nó, nó có về hay không thì cũng vẫn phải để nguyên cho nó!”
Thấy chồng kiên quyết, Lan Lan ấm ức nhưng cố nuốt cơn giận:
“Thôi, không sửa thì thôi! Vì mấy cái chuyện vặt này mà anh cứ cãi nhau với em, anh có biết phụ nữ mang thai không được kích động không?”
Lâm Hạo vò mặt, không muốn đôi co:
“Anh đi rửa mặt. Em ngủ trước đi.”
Anh cầm đồ rồi đi thẳng vào phòng tắm, mặc vợ gọi giật lại.
Ông Lâm nhìn con trai, trầm giọng:
“Con không cần giải thích nữa. Bố mẹ đã quyết định rồi, ngày mai bố mẹ sẽ tìm chỗ thuê, rồi dọn ra ngoài ở. Nhà này để vợ chồng con ở, rồi lo sinh nở. Sau này mẹ con ban ngày sang giúp vợ chồng con trông con, tối rồi lại về. Không ở chung nữa, mới bớt va chạm.
Thực ra ngay từ lúc con cưới, bố mẹ nên làm vậy từ sớm. Vậy mà tới khi mẫu thuẫn bùng lên bố mẹ mới quyết… Thôi, con về nghỉ đi, Lan Lan đang mang thai rồi, con đừng cãi vã thêm nữa, không tốt cho sức khỏe của con bé đâu.”
Lâm Hạo đỏ mắt, nghẹn ngào không nói nên lời.
Ở bên kia thành phố, Lâm Uyển Ngôn chẳng hề biết chuyện trong nhà.
Dùng thuốc xong, mắt cô dễ chịu hẳn. Cô tưởng rằng đêm nay sẽ lại mất ngủ, nhưng không ngờ cô ngủ một mạch tới sáng, ngon nhất từ trước tới giờ.
Sáng hôm sau, chuông báo thức reo, cô vẫn ngái ngủ, cô nằm lì thêm vài phút mới chịu bật dậy.
Đứng trước gương, cô thấy mắt trái bớt đỏ rõ rệt, cô mừng rỡ, liền nhắn cho Dương Lâm:
[Mắt tôi đỡ nhiều rồi, cảm ơn bác sĩ rất nhiều.]
Chẳng bao lâu, anh đáp lại ngắn gọn: [Không có gì.]
Lại thêm một tin: [Mắt hồi phục là tốt rồi, dạo này cô chú ý ăn uống thanh đạm một chút.]
Cô nhoẻn cười, trả lời: [Vâng, cảm ơn bác sĩ.]
Sau đó, cô bắt đầu xách đồ đi làm.
Nhưng dọc đường, trong đầu cô lại ám ảnh cảnh tượng tối qua những người nằm trên bàn mổ cùng mình.
Mình phải báo cảnh sát chăng?
Nhưng mình đã một lần báo rồi, giờ lại…
Thôi kệ, coi như mình không thấy gì hết!
Trong xã hội này, điều tới thiểu cần biết là biết giữ lấy mạng sống của mình…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)