Tháng tám trời nóng cháy đỉnh đầu, sáu giờ sáng, mặt trời đã chí thú bắt đầu làm việc.
Trong phòng trọ, lúc này Lâm Uyển Ngôn mở mắt, người nhớp nháp đầy mồ hôi.
“Xì…”
Lâm Uyển Ngôn che mắt trái lại, “Sao lại đau thế này, tối hôm qua mình đã rửa bằng nước muối rồi mà…”
Cắn răng chịu đau, cô đành đứng dậy, đi đến trước chiếc gương xem mắt trai của mình, khi nhìn thì cô đã thấy mắt trái đỏ ửng, như đang bị xuất huyết.
“Ai da..., sao lại nghiêm trọng thế này, không xong rồi, liệu mình có mù luôn không đây.”
Lâm Uyển Ngôn hoảng sợ nhắm mắt phải lại để nhìn, kết quả mắt trái chỉ nhìn thấy những bóng đỏ mờ ảo.
“Xong rồi, không xong rồi!” cô sợ hãi, vội vàng thu dọn đồ đạc, chuẩn đến bệnh viện.
Lúc này, trong lòng cô hối hận vô cùng, biết thế chiều hôm qua cô không nên lười, không nên về nhà theo đường tắt vì sợ nóng.
Cô chỉ vừa mới tốt nghiệp, vừa mới ra trường, muốn tìm được công việc ổn định ở thành phố này, rồi cố gắng cày cuốc vài năm rồi về quê.
Giờ thì việc chưa tìm được, ngày nào cũng phải đi làm thêm, kiếm tiền thì chỉ vừa đủ đóng tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt, đã thế bây giờ mắt lại có vấn đề, không biết đi bệnh viện mất bao nhiêu tiền đây…
Lâm Uyển Ngôn nhăn mặt, thu xếp xong, cô lấy căn cước và điện thoại rồi bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa phòng, cô đã muốn rút lại ý định đi bệnh viện, “Thôi hay là mình nhịn nhỉ? Biết đâu mai nó đỡ hơn thì sao?”
Cô dụi mắt: “Xì... thôi, vẫn nên đi bệnh viện vậy.” đau quá đau rồi!
Trên đường đi, cô xin phép quản lý nghỉ nửa ngày, vì cô cũng chưa biết sau khi đến bệnh viện sẽ thế nào, cứ xin nghỉ nửa ngày trước.
Khoảng 7 giờ rưỡi sáng, vì đang là mùa hè nên trên con phố rộng lớn không có một bóng học sinh đến trường, nhưng những người tất nập đi làm thì không hề ngớt.
Lâm Uyển Ngôn nắm chặt điện thoại, chen giữa dòng người đông đúc, lên xe buýt.
“Xin lỗi, cho qua một chút, xin lỗi… xin lỗi…” cô vừa mới đứng chắc chân được xíu, đột nhiên có một thanh niên đi từ phía trước đi tới.
“Xin lỗi, đến trạm sau tôi xuống rồi, xin lỗi, cho tôi qua với…” cậu vừa nói xin lỗi vừa len lỏi về phía sau.
Khi anh ta đi ngang Lâm Uyển Ngôn, vô tình bị đẩy chạm vào người cô, cậu liền quay sang nói “xin lỗi.”
Lâm Uyển Ngôn thì không nói gì, lúc này đầu óc cô hơi lơ mơ.
Bởi vì ngay lúc cô bị chạm vào, đột nhiên trước mắt cô hiện ra một khung cảnh.
Trong khung cảnh ấy, cậu bạn kia khi vừa xuống ở trạm sau, thì bất ngờ bị người đi xe điện phía sau tông phải.
Cậu ta ngã xuống dưới gầm bánh xe buýt, tài xế xe buýt lúc này không hề phát hiện tai nạn bên ngoài, cứ thế phóng xe đi.
Cuối cùng khung hình dừng lại khi anh ta bị bánh xe buýt cán qua, mọi người trên đường đều chạy lại xem…
“Xì… tới Lâm Hải Lộ rồi ạ, hành khách nào xuống xin vui lòng đi cửa sau…”
Tới trạm rồi, Lâm Uyển Ngôn choàng tỉnh, vô thức nhìn về cửa sau xe.
Rồi thấy cô cậu bạn ấy đó xuống xe đầu tiên…
“Ôi, cẩn thận đấy!”
“Rầm.”
“Xì… hành khách ngồi yên tay vịn cho chắc, trạm kế tiếp là…”
Xe buýt lại chuyển bánh, bên ngoài người ta đều mặt tái mét la hét.
“Dừng lại! Dừng lại!”
“Tài xế, dừng xe lại, mau dừng lại…”
Lúc này trong xe mọi người cũng thấy cảnh tai nạn bên ngoài, lập tức la ầm ĩ lên.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lâm Uyển Ngôn cảm nhận rõ ràng, cô cảm thấy bánh xe buýt như cán qua một cái gì đó, khiến xe rung lên một cái.
“Á!!! Chết người rồi! Cứu người mau!” người bên ngoài hét to…
Lâm Uyển Ngôn ngồi bệt xuống bến xe buýt, nhìn vũng máu trên đất…
“Có lẽ mình hoa mắt thôi…” cô vừa nghĩ vừa rùng mình, không kìm được mà run lên.
Cô nhìn xung quanh, rồi cô chắc chắn bây giờ là giữa ban ngày, mặt trời còn đang cháy rực.
“Trời nóng như này, ma quỷ chắc cũng lười ló mặt… chắc thế…” Lâm Uyển Ngôn tự trấn an bản thân mình, cố quên đi cảnh tượng vừa rồi.
Có lẽ gần đây mình xem phim nhiều quá, mới tưởng tượng ra thôi, không có gì cả, chỉ là trùng hợp, rồi trùng hợp nó sảy giống y hệt mà thôi…
“Đúng! Đúng rồi, chắc chắn là như vậy…” cô cố gắng an ủi bản thân, cô không dám nghĩ rằng mình có năng lực gì đó siêu nhiên, sợ chết mất, cô chỉ là một cô sinh viên mới tốt nghiệp, đang đi làm thêm!
Tiếp đó, Lâm Uyển Ngôn như hồn lìa khỏi xác lên lại xe buýt, rồi lại lén nhìn xung quanh từng người trong xe, từ lúc đó trở đi cô đã vô tình chạm vào vài người, nhưng cô không còn “nhìn” thấy bất cứ khung cảnh nào nữa.
Cuối cùng cô thở phào, hóa ra vừa rồi thật sự chỉ là ảo giác!
Đến bệnh viện, Lâm Uyển Ngôn che mắt tìm đến quầy y tá, hỏi khoa mắt ở đâu rồi lập tức đi về phía khoa mắt.
Chẳng còn cách nào khác cả, hiện tại mắt cô càng ngày càng đau, lúc này toàn bộ tâm trí đều dồn vào con mắt của mình, trong lòng cô rất sợ, sợ mình sẽ mù.
“Xin chào, bác sĩ.” Lâm Uyển Ngôn ngồi xuống, lòng trĩu nặng.
“Mắt cô bị làm sao?” Bác sĩ là một người trẻ, hơi đẹp trai.
Lâm Uyển Ngôn hơi ngại, “Chiều hôm qua tôi có đi ngang một công trường đang thi công, bất chợt có cơn gió lớn thổi qua, khiến bụi vôi bay vào mắt tôi.”
Nói đến đây, cô lại một lần nữa hối hận vì hôm qua đã về nhà theo đường tắt!
“Tối hôm qua tôi có mua nước muối rửa mắt, với cả tối hôm qua cũng không đau lắm, nhưng sáng nay khi tôi vừa thức dậy thì mắt tôi chuyển biến đau lắm, khi tôi soi gương thì thấy nó rất đỏ…”
“Mở mắt ra cho tôi xem nào.” bác sĩ nói nhẹ nhàng.
Lâm Uyển Ngôn buông tay, mở mắt trái ra, nước mắt cô không tự chủ rơi xuống.
Người bác sĩ lấy đèn pin soi, đưa tay ra mở mí mắt cô ra.
Lúc này, Lâm Uyển Ngôn lại cứng đờ…
Bởi vì, cô lại “nhìn” thấy một khung cảnh khác.
Trong khung cảnh đó, vị bác sĩ đang khám mắt cho cô bị một người đàn ông trung niên đang rất giận dữ cầm con dao lớn chém thẳng vào cánh tay anh ta…
“Không sao đâu, cô cứ thư giãn, đừng lo, mắt của cô không sao cả, có lẽ là do bụi vôi làm mòn giác mạc của thôi, với cả cô rửa bằng nước muối chưa sạch đâu…”
Lâm Uyển Ngôn nhìn sang bảng tên trên áo bác sĩ, bác sĩ này tên là Dương Lâm.
Bác sĩ Dương tưởng cô quá căng thẳng vì đau mắt, nên toàn thân cô cứng đờ, mặt còn lộ vẻ sợ hãi, nhẹ nhàng an ủi:
Cô gái nhỏ này trông như sinh viên đại học, còn rất trẻ.
“Cô nằm lên giường bệnh kia đi, tôi sẽ rửa mắt cho cô, rồi tôi sẽ kê cho cô hai loại thuốc nhỏ mắt, sáng tối mỗi buổi một lần, uống kèm cả thuốc nữa…”
“Dạ, vâng, cảm ơn bác sĩ Dương.” Lâm Uyển Ngôn người vẫn còn hơi cứng, hiện tại trong đầu cô lùng bùng, cô không biết rốt cuộc chuyện này là sao.
Bác sĩ Dương kê thuốc xong, rồi rửa mắt cho cô, động tác rất nhẹ nhàng, không làm cô, cũng không làm cô lo lắng.
Còn Lâm Uyển Ngôn khi được bác sĩ rửa mắt, trong lòng cô thì đang đấu tranh mãnh liệt, cô không biết có nên nói với vị bác sĩ này là anh ấy sặp bị người ta tấn công không…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)