"Hô... Hô... Hô..."
Karen bắt đầu thở hồng hộc, điều đáng được ăn mừng đó là lần này chỉ dùng
Ngọn lửa Ánh Sáng thì đã thành công áp chế cơn nghiện đói lại, nhưng điều bất
đắc dĩ là, dựa theo kinh nghiệm trong quá khứ, sau mấy lần áp chế thành công,
tất nhiên sẽ phải hứng chịu một đợt tái phát mạnh mẽ của cơn nghiện.
Cần phải tìm biện pháp... Cũng không thể mỗi lần tái phát đều cần phải dùng
Lưỡi Hái Chiến Tranh để tự chém mình, rồi sau đó ngồi xe lăn hơn nửa tháng?
Neo quan tâm hỏi: "Kết thúc rồi sao?"
Thật ra lúc Karen vừa mới bắt đầu phát tác, Neo đã nhận ra, nhưng hắn cố ý tiếp
tục nói về chủ đề lúc trước mà không hỏi mấy câu hỏi nhảm không có tác dụng
như "Cậu thế nào?", "Cậu không sao chứ?".
Hình như mình có thể làm như vậy được.
"Không sao." Karen lắc đầu, "Chỉ có chút đói bụng, đơn giản là đói thôi."
"Ai, tình huống của cậu như vậy thật là có một chút khó xử lý, như ta này, mặc
dù trong quá khứ rất đau khổ, nhưng chịu đựng trong thời gian dài cũng dần
thành thói quen, thậm chí còn có thể tìm kiếm được niềm vui từ trong đó, còn
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
