Rasma ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về vị trí phía lầu ba.
"Ta bảo này, xảy ra chuyện gì thế, hơn nửa năm rồi, ngươi vẫn luôn rất bình tĩnh
mà ngủ say, hôm nay là thế nào vậy?
Sao thế, ngủ quá lâu, thấy chán, muốn đi qua đi lại một chút à?"
Rasma cố ý dùng một loại giọng điệu thả lỏng mà nói chuyện, nhưng trong lòng
ông ta, thật sự đang rất sốt sắng.
Bởi vì ông ta là người thủ hộ của khu vực này, con đường trong thành phố này,
như thế nào.
"Này, ta nói này, ngươi rốt cuộc làm sao vậy, ngươi có chuyện gì thì cũng có thể
nói với ta mà... À, không, đừng đừng đừng, ngươi đừng nói chuyện, ngươi cứ
tiếp tục ngủ, để ta đoán là được, để ta đoán!"
Rasma đưa chân rảo bước tiến về cửa sân, một chân đặt vào bên trong, một cái
chân khác giữ ở bên ngoài, muốn đoán, chắc chắn phải gần một chút.
Nhưng cho dù là đến bây giờ, ông ta cũng không dám bước hẳn hai chân vào
sân, ông ta sợ gây nên hiểu lầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)