người lên, đi theo Karen ra khỏi phòng.
Sau khi đi ra ngoài, Leon dùng sức hít vào một hơi, thuận tay dùng tay áo lau
lên mặt của mình, gượng ép nở nụ cười, sau đó cười lên hai tiếng:
"A... Ha ha..."
Philomena ở bên cạnh cảm thấy tiếng cười của Leon, còn khó nghe hơn so với
tiếng cười lúc trước của bà nội mình.
Sau khi Leon cười xong, nói: "May mắn mà đêm nay có Richard dẫn ta đến cửa
hàng, nếu không thì bây giờ ta chắc hẳn cũng đã trở thành một cái xác, ta sẽ
không có cơ hội điều tra hung thủ báo thù cho người nhà."
Karen vỗ vỗ bả vai Leon, không nói chuyện.
Thật ra đứng trên góc độ của Leon, hoặc là nói đứng trên góc độ của một người
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)