Dĩ nhiên, cái khó ló cái khôn.
Điểm thể chất trước khi khai khiếu càng cao, hiệu suất dẫn tinh nhập thể sau khi khai khiếu sẽ nhanh hơn người khác rất nhiều, dễ dàng đạt được cảnh giới vô địch cùng cấp, thậm chí là vượt cấp chiến đấu. Đây cũng là lý do con cháu các gia tộc lớn không vội vàng khai khiếu.
Nền móng có vững thì tòa cao ốc sau này mới xây càng cao, càng chắc được.
Còn có một cách nói không công khai là — điểm thể chất trước khi khai khiếu càng cao, sau khi trở thành Chấp Tinh giả mới có thể đi được xa hơn.
Vì vậy, điểm thể chất 90 mới được xem là ngưỡng của một thiên kiêu.
Tổng cục giáo dục Hoa Hạ cũng có chỉ tiêu. Nếu Hoàng Thành có thể đào tạo ra một thiên kiêu với 90 điểm thể chất, kinh phí giáo dục sau này sẽ được tăng lên một khoản lớn, thậm chí xếp hạng của trường Trung học số 1 Hoàng Thành cũng có thể thăng lên một bậc.
Kỳ thi bắt đầu.
Trường Trung học số 1 Hoàng Thành có khoảng hơn 400 người đăng ký tham gia.
Lê Dạng không hề vội vã. Cô không tranh giành với ai, mà tùy tiện tìm một hàng và đứng ở cuối cùng.
Thông tin trên mạng vẫn còn quá ít, không thể chi tiết bằng những cuộc trò chuyện của đám học sinh đang chuẩn bị cho kỳ thi này.
Lê Dạng càng nghe càng hiểu ra.
Điểm thể chất của mình quả thực là cao đến mức đáng sợ.
Nhưng cô chỉ còn lại một năm tuổi thọ, không thể nào đi kiểm tra lại điểm thể chất được nữa.
Tốc độ kiểm tra rất nhanh, trung bình mỗi người chỉ mất chưa đến mười phút.
Lê Dạng nghe thấy hai bạn học phía trước đang căng thẳng nói: “Hít sâu vào! Đừng căng thẳng! Mình nhất định sẽ phát huy được thành tích như lúc tự kiểm tra!”
“A a a tớ khó mà không căng thẳng được, tớ mà phong độ đột phá thì vừa khít điểm sàn, lỡ căng thẳng là toi luôn!”
“Thế nên mới bảo đừng căng thẳng!”
“Cậu càng nói tớ càng căng thẳng!”
Phía trước vang lên tiếng khóc nức nở. Một nam sinh vừa hoàn thành bài kiểm tra khóc lóc kêu gào: “Cho em thêm một cơ hội nữa đi! Em có thể lên được 65! Cho em thêm một cơ hội nữa được không ạ!”
Thầy giám sát lạnh lùng nói: “Em đã dùng hết hai lần cơ hội rồi, xin đừng làm mất thời gian của mọi người.”
Các bạn học nhìn thấy cảnh đó thì kinh hồn bạt vía, càng thêm lo lắng: “Thảm quá, 65 điểm là đủ đăng ký học viện quân sự hạng ba rồi, chỉ thiếu có một điểm thôi!”
“Bình thường cậu ấy cũng được 65 điểm, lần này chắc là do quá căng thẳng…”
“Thế nên mới phải chừa cho mình một con đường lui, điểm tự kiểm tra tốt nhất nên cao hơn điểm chuẩn của trường mục tiêu một hai điểm mới chắc ăn.”
Lê Dạng nghe vậy, trong đầu chợt nảy ra một ý.
Thì ra điểm thể chất này có thể dao động?
Cũng đúng, điểm thể chất suy cho cùng cũng là một bài kiểm tra, trạng thái của bản thân tốt hay xấu sẽ ảnh hưởng đến kết quả.
Mọi người đều đang bàn tán làm sao để trạng thái của mình tốt hơn, điểm cao hơn… còn Lê Dạng lại đang suy tính, làm thế nào để điểm của mình thấp đi một chút.
90 điểm quá chói mắt.
86 là được rồi.
Nhưng… muốn dao động 4 điểm không phải là chuyện dễ.
Lê Dạng quan sát nãy giờ, phát hiện điểm số chỉ dao động khoảng một hai điểm mà thôi.
88 cũng được.
Con số này, chiêu tài.
Đợt kiểm tra chạm mốc cao đầu tiên khi Phương Sở Vân bắt đầu thực hiện.
Hàng của Lê Dạng cũng không dài lắm, cô liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy cô gái cao ráo đang đứng dưới máy kiểm tra.
Phương Sở Vân để tóc ngắn ngang tai, một bên tóc đen được vén ra sau, để lộ gương mặt lạnh lùng. Cô ít khi nói cười, thần thái nghiêm nghị, toát ra một khí chất người sống chớ lại gần.
Chỉ thấy Phương Sở Vân vững vàng, bình tĩnh đứng dưới thiết bị, trên mặt không có chút hoảng loạn hay bất an nào, chỉ có sự chắc chắn và tự tin.
Kết quả nhanh chóng được công bố, thầy giám sát mỉm cười nói: “Chúc mừng em Phương Sở Vân, kết quả kiểm tra điểm thể chất là… 85 điểm.”
So với điểm số của các học sinh khác, con số 85 của Phương Sở Vân thực sự là hạc giữa bầy gà.
65 điểm có thể đăng ký học viện quân sự hạng ba.
70 điểm có thể đăng ký học viện quân sự hạng hai.
75 điểm mới có thể đăng ký học viện quân sự hạng nhất.
Còn hai học viện hàng đầu là Trung Đô và Trảm Tinh, năm nay điểm chuẩn đăng ký đã tăng từ 80 lên 83 điểm.
Hiện tại ở trường Trung học số 1 Hoàng Thành, số người vượt qua 75 điểm cũng chỉ có vài chục người, con số 85 của Phương Sở Vân tuyệt đối là vị trí số một, bỏ xa tất cả.
Nghe thấy điểm số này, Phương Sở Vân vẫn điềm tĩnh như không, lễ phép nói: “Em cảm ơn thầy.”
Thầy giám sát lại hỏi cô: “Có cần kiểm tra lần thứ hai không?”
Phương Sở Vân dứt khoát đáp: “Không cần ạ.”
Các bạn học không nhịn được vỗ tay reo hò.
Quá đỉnh!
Khí chất này của Phương Sở Vân, quả không hổ là phong thái của con nhà danh giá!
Vu Hồng Nguyên thấy vậy hừ lạnh một tiếng, khoanh tay nói: “Mới có 85 thôi mà.”
Tên đàn em bên cạnh anh ta nói: “Anh Vu, lên đè bẹp cô ta đi!”
Vu Hồng Nguyên nói: “Vội gì, tôi muốn là người kiểm tra cuối cùng, để khép lại kỳ thi tổng duyệt của trường Trung học số 1 Hoàng Thành một cách hoàn hảo!”
Nói rồi, anh ta đảo mắt một vòng quanh sân thể dục, rồi đi thẳng đến hàng dài nhất.
Cuối hàng là một cô gái trông quen quen.
“Lê Dạng?” Vu Hồng Nguyên gọi tên cô, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Lúc nãy trong lớp học, Lê Dạng ngồi ở một góc khuất, còn Vu Hồng Nguyên thì bị một đám người vây quanh nên không để ý đến cô.
Họ đã là bạn cùng lớp từ năm lớp mười, sau khi phân ban cũng vẫn ở cùng một lớp, nên dù Lê Dạng đã nghỉ học gần nửa năm cuối cấp, Vu Hồng Nguyên vẫn nhận ra cô ngay lập tức.
Trong ấn tượng của anh ta, Lê Dạng là một cô gái xanh xao nhút nhát, ngày thường đến ngẩng đầu nhìn anh ta cũng không dám. Lúc này nghe thấy tiếng gọi của mình, cô lại quay người nhìn về phía anh ta.
Vẫn là bộ đồng phục đã giặt đến bạc màu, nhưng khí chất của Lê Dạng đã hoàn toàn khác. Mái tóc đen được buộc đuôi ngựa cao, để lộ chiếc cổ thon dài và làn da trắng mịn. Khí chất của cô giờ đây tự tin, phóng khoáng, đôi mắt đen trong veo nhìn thẳng vào anh, không hề né tránh, toát lên vẻ bình tĩnh, vững vàng.
Vu Hồng Nguyên vẫn không thể tin được — đây là Lê Dạng sao?
Lê Dạng thấy anh ta đứng sau mình, bèn hỏi: “Bạn học Vu, cậu muốn xếp hàng sau tớ à?”
“Ờ…” Vu Hồng Nguyên không trả lời mà hỏi ngược lại, “Cậu muốn đăng ký vào học viện quân sự?”
Lê Dạng: “…” Chứ còn sao nữa, cô đang xếp hàng dài ở đây cơ mà.
Vu Hồng Nguyên cũng nhận ra mình đã hỏi một câu ngớ ngẩn, vội hỏi tiếp: “Điểm thể chất của cậu bao nhiêu? Học viện quân sự hạng ba cũng cần ít nhất 65 điểm mới đăng ký được, điểm thể chất của cậu… đến 65 chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)