Người đến mặc đồng phục của trường trung học số 1 Hoàng Thành, dáng người cao gầy gần chạm đến đỉnh khung cửa. Cô có mái tóc ngắn suôn mượt, một bên tóc đen được vén ra sau tai, để lộ vành tai trắng nõn điểm xuyết một chiếc khuyên tai kim cương đen.
“Bạn học Phương? Có chuyện gì không?” Lê Dạng khá ngạc nhiên nhìn cô gái.
Người đến chính là Phương Sở Vân, cô nhìn thẳng vào Lê Dạng, thẳng thắn mời: “Chiều nay tôi đến tỉnh Đông Hóa, đi cùng không?”
Lê Dạng: “…” Sao lại nói vậy nhỉ, có chút đột ngột.
Phương Sở Vân nói: “Tàu cao tốc liên tỉnh vừa tốn thời gian vừa tốn sức, chúng ta lái xe đến tỉnh lỵ sẽ nhanh hơn một chút.”
Lê Dạng đã đặt vé tàu cao tốc liên tỉnh.
Tàu cao tốc ở thế giới này kém xa so với thời đại trước của Lê Dạng, có lẽ vì sự tồn tại của “Tinh Giới” mà hướng phát triển công nghệ ở đây có hơi khác biệt.
Quãng đường từ Hoàng Thành đến tỉnh lỵ, nếu ở thời đại trước của Lê Dạng, đi tàu cao tốc chỉ mất nhiều nhất hai tiếng, thì ở đây lại cần đến sáu tiếng đồng hồ.
Ngược lại, ô tô dường như được tích hợp một loại “công nghệ đột phá” nào đó, tốc độ nhanh hơn rất nhiều, chỉ một tiếng là có thể đến tỉnh lỵ.
Chỉ là Lê Dạng và Phương Sở Vân không thân… cô có chút không đoán được suy nghĩ của bạn học Phương này.
Dĩ nhiên, cha của Phương Sở Vân làm trong quân đội, nên việc an toàn chắc chắn được đảm bảo.
-
Mười phút trước.
Vu Hồng Nguyên đang đi đi lại lại đầy lo lắng trong trường.
Gần một tuần rồi mà cậu vẫn chưa chuẩn bị xong tâm lý, nên đến giờ vẫn chưa thể tiếp cận Lê Dạng.
Mẹ đúng là làm khó người ta mà!
Ai lại bắt con trai mình đi làm đàn em cho người khác chứ!
Con trai của bà dù sao cũng có chỉ số thể chất 86 điểm đấy!
Sao lại coi thường cậu như vậy!
Vu Hồng Nguyên chỉ dám lẩm bẩm trong bụng, bởi Úc Chi Anh đang nắm giữ “hầu bao” của cậu, một khi bà cắt viện trợ, cậu chỉ có nước khóc ròng ngoài đường.
Sau mấy ngày do dự, Úc Chi Anh đã ra tối hậu thư: “Đi tìm Lê Dạng, mời con bé cùng đến tỉnh Đông Hóa.”
Không đợi Vu Hồng Nguyên mở miệng, Úc Chi Anh đã nói tiếp: “Chút chuyện này mà cũng không làm được thì tiền tiêu vặt tháng sau, hừ hừ.”
Vu Hồng Nguyên: “………………”
Vì tiền tiêu vặt, Vu Hồng Nguyên đành thỏa hiệp, nhưng cậu thật sự không muốn đi tìm Lê Dạng, nên đã đi đường vòng, tìm đến hiệu trưởng Tôn.
Hiệu trưởng Tôn đang rất bận, nhưng khi nghe là Vu Hồng Nguyên tìm mình, ông vẫn cho cậu vào.
Không phải vì nhà cậu có tiền, mà vì chỉ số thể chất của Vu Hồng Nguyên rất tốt, tuy kém 4 điểm so với con số 90, nhưng cũng là á khoa của trường rồi.
Hiệu trưởng Tôn ôn hòa nhìn cậu học trò á khoa, hỏi: “Em Vu, có chuyện gì không?”
Vu Hồng Nguyên ngượng ngùng một lúc lâu, cuối cùng mới ấp úng nói: “Thưa hiệu trưởng, chiều nay em có xe riêng đến tỉnh lỵ, tài xế là Chấp Tinh Giả bậc một, vừa nhanh vừa an toàn, cái đó… cái đó…”
Hiệu trưởng Tôn không hiểu cậu định nói gì, bèn đáp: “Vậy thì tốt quá.”
Vu Hồng Nguyên đỏ bừng mặt, nói toẹt ra: “Cái đó, có thể phiền thầy hỏi bạn học Lê Dạng, xem bạn ấy có muốn đi cùng em không ạ?”
Hiệu trưởng Tôn: “?”
Vu Hồng Nguyên chỉ cảm thấy mặt mũi đã mất sạch.
Hiệu trưởng Tôn chớp mắt: “Sao em không tự mình đi hỏi bạn ấy?”
Vu Hồng Nguyên: “………………”
Hiệu trưởng Tôn nhìn bộ dạng ngượng ngùng cùng khuôn mặt đỏ bừng của cậu, lập tức hiểu ra.
À, là do mình già rồi, đã xem nhẹ những tâm tư ngây ngô, mơ mộng của tuổi thiếu niên.
Vu Hồng Nguyên thầm thích Lê Dạng?
Rất có khả năng!
Dù sao thì bạn học Lê Dạng không chỉ sở hữu chỉ số thể chất 90 điểm đáng ngưỡng mộ mà còn xinh đẹp, việc khiến cậu nhóc mới lớn này mê mẩn đến choáng váng cũng là điều dễ hiểu.
Hiệu trưởng Tôn ho khẽ một tiếng, nói: “Để thầy hỏi giúp em bạn học Lê nhé.”
Vu Hồng Nguyên như trút được gánh nặng: “Cảm ơn hiệu trưởng ạ!”
Hiệu trưởng Tôn nhắc nhở: “Nhớ kỹ, thi cử là quan trọng nhất, tuyệt đối không được làm ảnh hưởng đến bạn học Lê!” Nếu không phải chiếc xe riêng của Vu Hồng Nguyên đáng tin cậy, ông thật sự không muốn để Lê Dạng đi cùng cậu đến tỉnh lỵ đâu.
Vu Hồng Nguyên nghe những lời này, trong lòng một lời khó nói hết. Cậu đương nhiên không biết hiệu trưởng đã tự suy diễn những gì, cậu chỉ chua xót vì — trước đây hiệu trưởng Tôn sợ người khác làm ảnh hưởng đến cậu, bây giờ lại thành cậu làm ảnh hưởng đến người khác.
-
Cũng chính lúc này, khi Phương Sở Vân vừa ngỏ lời mời đi cùng với Lê Dạng, thì điện thoại của cô reo lên.
Lê Dạng bắt máy: “Chào thầy hiệu trưởng ạ.”
Hiệu trưởng Tôn cười ha hả hỏi thăm vài câu, sau khi biết cô đã thu dọn xong xuôi, ông mới nói: “Chuyện là thế này, bạn học Vu Hồng Nguyên chiều nay cũng phải đến tỉnh lỵ, mẹ bạn ấy đã sắp xếp xe riêng, tài xế là Chấp Tinh Giả bậc một, không chỉ nhanh mà còn an toàn, em có muốn đi nhờ xe bạn ấy không?”
Lê Dạng: “?” Sao cả Vu Hồng Nguyên cũng mời mình?
Thực ra trường trung học số 1 Hoàng Thành có rất nhiều học sinh phải đến tỉnh lỵ dự thi, chỉ là họ không thuộc đợt đầu tiên, nên không vội đi ngay hôm nay mà thôi.
Hôm nay xuất phát chỉ có Lê Dạng, Phương Sở Vân và Vu Hồng Nguyên.
Hiệu trưởng Tôn vẫn đang nói: “Khụ, bạn học Vu Hồng Nguyên cũng có ý tốt, sau này các em còn cùng nhau tham gia khảo hạch, biết đâu lại thi vào cùng một học viện quân sự, làm bạn với nhau cũng tốt.”
Khi nói mấy chữ cuối, ông liếc nhìn Vu Hồng Nguyên một cái, ngầm ám chỉ cậu — làm bạn thì tốt, đừng nghĩ nhiều quá.
Vu Hồng Nguyên trong lòng lẩm bẩm: “Toang rồi, không lẽ mẹ đã nói cho lão Tôn biết, chẳng lẽ ông ấy biết mình phải đi làm đàn em cho Lê Dạng?!”
Lê Dạng dừng một chút rồi đáp: “Thưa hiệu trưởng, bạn học Phương Sở Vân đang ở chỗ em, bạn ấy đã mời em chiều nay đi cùng đến tỉnh lỵ rồi ạ.”
Hiệu trưởng Tôn vô cùng bất ngờ, nhưng rất nhanh lại vui ra mặt, nói: “Được! Vậy em đi cùng bạn học Phương nhé! Hai đứa sau này tám chín phần mười sẽ là bạn học, đều từ trường trung học số 1 Hoàng Thành của chúng ta ra, giúp đỡ lẫn nhau là tốt nhất!”
Hiệu trưởng Tôn quả thực quá đỗi vui mừng.
Nhìn xem, đây là học sinh do ông dạy dỗ, ưu tú biết bao, đoàn kết biết bao, hòa thuận biết bao!
Vu Hồng Nguyên nghe thấy, lập tức xù lông: “Cô ấy nói gì?”
Hiệu trưởng Tôn cười tủm tỉm nói: “Em Vu, em đến chậm rồi, bạn học Lê đã…”
Không đợi ông nói hết câu, Vu Hồng Nguyên đã phát huy thể lực ưu tú của chỉ số 86 điểm, thoáng cái đã biến mất khỏi văn phòng hiệu trưởng, lao như điên về phía tòa chung cư của trường.
Hiệu trưởng Tôn: “Ơ…” Tuổi trẻ thật tốt, tràn đầy sức sống.
Vu Hồng Nguyên với tốc độ kinh người đã đến trước cửa nhà Lê Dạng.
Lúc này cậu không phải vì tiền tiêu vặt nữa, mà là bị khơi dậy ý chí chiến đấu.
Phương Sở Vân đáng ghét!
Lại dám đi trước cậu một bước!
Lê Dạng vừa cúp điện thoại, quay sang nói với Phương Sở Vân: “Hiệu trưởng Tôn nói, bạn học Vu Hồng Nguyên…”
Lời còn chưa dứt, Vu Hồng Nguyên đã xuất hiện tại hiện trường, thở hồng hộc nhìn hai người họ.
“Lê Dạng!” Vu Hồng Nguyên mệt đến mức trợn trắng cả mắt, nói, “Đi xe của tôi đến tỉnh lỵ đi!”
Phương Sở Vân nhướng mày, nói: “Dựa vào đâu mà đi xe của cậu, bạn học Lê đã đồng ý với tôi rồi.”
“Cậu nghe tôi nói…” Vu Hồng Nguyên nhìn về phía Lê Dạng, nói, “Xe của Phương Sở Vân là mẫu cũ từ 5 năm trước, ngồi rất xóc, xe của tôi thì khác, là mẫu mới nhất vừa được nghiên cứu phát triển năm nay, độ thoải mái đạt mức tối đa!”
Vu Hồng Nguyên lại nói: “Ông ấy còn từng tham gia kỳ thi thực chiến năm ngoái, có kinh nghiệm đầy mình, trên đường có thể đoán đề cho chúng ta!”
Phương Sở Vân: “Không cần, tôi đã có thông tin nội bộ, có thể chia sẻ cho bạn học Lê trên đường đi.”
“Tôi cũng có thông tin!”
“Của cậu không bằng của tôi.”
“Tôi bỏ ra một số tiền lớn đấy, chắc chắn hơn của cậu!”
Hai người cãi nhau túi bụi, Lê Dạng xem mà thấy vui.
Cô không thật sự 18 tuổi, nhưng hai người trước mắt này thì đúng là 18 tuổi thật.
Lê Dạng bị họ khơi lại ký ức, ai mà chẳng có một thời “trung nhị” chứ. Sau bao năm đi làm, cô lại được thấy cảnh tượng này, chỉ cảm thấy dễ thương một cách kỳ lạ.
Lý do hai người này mời mình, Lê Dạng cũng đoán được đại khái — đơn giản là vì tò mò về chỉ số thể chất 90 điểm, muốn tiếp cận cô để học hỏi, từ đó nâng cao bản thân.
Đây là chuyện thường tình, nếu họ thật sự hoàn toàn không có mục đích gì, Lê Dạng ngược lại còn cảm thấy không ổn.
“Cái đó…” Lê Dạng lên tiếng.
Hai người lập tức im bặt, đồng thời quay đầu nhìn cô.
Lê Dạng nói: “Đều là bạn học, đừng làm mất hòa khí, hay là… chúng ta ba người đi cùng nhau?”
Vu Hồng Nguyên: “…”
Phương Sở Vân: “…”
Hai giây sau, họ như thể đang tranh nhau nói trước, đồng thanh đáp: “Được!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
