Kết quả bài kiểm tra tổng hợp của trường quân đội cấp ba số 1 Hoàng Thành nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Trên mạng, các bài đăng mọc lên như nấm. Có học sinh đã lén mang điện thoại vào và chụp lại được khoảnh khắc ấy.
Học sinh từ các trường cấp ba khác cũng đổ vào hóng chuyện: “Đây là ai vậy? Trông không giống Phương Sở Vân.”
“Phương Sở Vân chỉ được 85 điểm thôi!”
“Trời đất, trường số 1 các cậu đỉnh vậy sao, 85 điểm mà cũng dùng từ ‘chỉ’ à?”
“Chứ sao nữa, bạn học Lê Dạng này có chỉ số thể chất tận 90 điểm đấy!”
“!!!”
Bên dưới bài đăng ngập tràn dấu chấm than và vô số biểu cảm kinh ngạc.
Có người dè dặt hỏi một câu: “Thế còn Vu Hồng Nguyên? Cậu ta được bao nhiêu điểm?”
“Ờm… không để ý nữa, chắc là qua 83 rồi.”
Bình luận này nhanh chóng bị chôn vùi. Ai mà thèm quan tâm đến con số 8 cỏn con ấy chứ, trong mắt mọi người giờ chỉ có số điểm 90 kinh thiên động địa kia mà thôi.
“Lê Dạng? Chưa nghe tên này bao giờ, sao cô ấy lại đạt được điểm cao như thế?”
“Tôi nghe nói nhé, trước đây cô ấy có ngoại hình bình thường, không có gì nổi bật. Từ sau khi bảo lưu kết quả nửa năm rồi quay lại trường, cô ấy như lột xác hoàn toàn!”
“Đây đâu phải là bảo lưu, đây là đi huấn luyện đặc biệt thì có!”
“Biết đâu lại có kỳ ngộ gì đó?”
“A! Tôi biết rồi, cô ấy là đứa cháu gái thất lạc của một vị đại tông sư nào đó, nửa năm qua là đi nhận lại tổ tông, được kích hoạt tiềm năng vốn có, thế nên mới bùng nổ với chỉ số thể chất 90 điểm!”
“Tầng trên tỉnh lại đi, cái mô-típ này cũ rích rồi, tiểu thuyết viết đầy ra đấy.”
Dân qua đường thảo luận sôi nổi, trong văn phòng hiệu trưởng, thầy Tôn và ông Trần Tường Vinh cũng đang hỏi chuyện Lê Dạng.
“Nửa năm qua em có đến phòng tập thể chất nào không?”
“Em không đến phòng tập, chỉ toàn đi làm thêm thôi ạ.”
“Vậy em đã làm thêm ở những đâu?”
Lê Dạng có ký ức của chủ cũ cơ thể, liền thuận miệng kể ra vài nơi.
Chủ cũ nghỉ học cấp ba, tính cách lại hướng nội, không giỏi ăn nói nên toàn tìm những công việc tay chân. Cũng chính vì vậy mà cơ thể vốn đã yếu ớt của cô càng sớm suy kiệt.
“Toàn là việc tay chân à…” Trần Tường Vinh lẩm bẩm.
Thầy Tôn hiệu trưởng thì phấn chấn hẳn lên, nói: “Quả nhiên, thực tiễn mới tạo ra tri thức!”
Trần Tường Vinh cũng tiếp lời: “Xem ra sau này phải tăng cường các tiết thực hành cho học sinh, không thể cứ chăm chăm rèn luyện trong phòng tập được…”
Lê Dạng: “…” Hai người nói gì cũng đúng.
Cô sẽ không nói thêm gì nữa, trong tình huống này, nói nhiều sai nhiều. Thay vì giải thích lung tung rồi khiến người ta sinh nghi, thà cứ thành thật nói sự thật.
Một khi đối phương tự mình suy diễn ra câu trả lời, họ sẽ tin vào điều đó một cách tuyệt đối.
Trần Tường Vinh lại hỏi cô: “Tại sao em lại bảo lưu kết quả học tập?”
Lê Dạng cụp mi mắt, giọng bình tĩnh đáp: “Bà nội em mất rồi, em phải tự mình kiếm sống.”
Trần Tường Vinh nhìn sang thầy Tôn, thầy Tôn vội nói: “Trường hợp của em có thể xin trợ cấp, đủ để em trang trải cho đến lúc thi đại học.”
Lê Dạng nói tiếp: “Thành tích của em không tốt, có thi đại học cũng chẳng ích gì.”
Từng câu từng chữ cô nói đều là sự thật, hoàn toàn có thể kiểm chứng.
Hoàn cảnh của Lê Dạng đáng thương như vậy, nhưng cô không hề cố ý khóc lóc kể lể. Ngồi trên ghế sô pha, lưng cô vẫn thẳng tắp, tư thái đĩnh đạc, không kiêu ngạo không siểm nịnh, chỉ khiến người ta cảm thấy cô bé này có một sự trầm ổn và quang minh lỗi lạc vượt xa bạn bè cùng trang lứa, đồng thời cũng càng thêm đáng thương.
Con nhà nghèo sớm biết lo toan.
Cô gái trước mắt chính là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói này.
Trần Tường Vinh trong lòng khẽ động, bỗng hỏi cô: “Tình cảm của em và bà nội rất tốt sao?”
Câu hỏi này có hơi đường đột, nhưng thầy Tôn cũng không dám xen vào.
Lê Dạng đáp: “Cha mẹ em mất sớm, một tay bà nội nuôi em khôn lớn. Bà bị bệnh nặng nhưng vì muốn gom đủ học phí cho em mà không chịu đi khám, cho nên mới…” Nói đến đây, hốc mắt cô đỏ hoe, thật sự không thể nói tiếp được nữa.
Trần Tường Vinh vội nói: “Tôi không cố ý đường đột, chỉ là trước đây từng đọc một vài báo cáo nghiên cứu, phát hiện ra một số trường hợp cá biệt thanh thiếu niên sau khi gặp biến cố lớn sẽ bộc phát tiềm năng, thức tỉnh chỉ số thể chất vượt xa bản thân.”
Lê Dạng: “…?” Còn có cách giải thích này nữa sao.
Quả nhiên, chuyện chuyên môn cứ để người chuyên môn lo. Chỉ cần cô không nói bậy, sẽ có người giúp cô giải thích.
Thầy Tôn lập tức hưởng ứng: “Đúng vậy! Năm ngoái ở tỉnh Tây Hoài cũng có một trường hợp như thế, cha mẹ học sinh đó gặp tai nạn xe cộ, cả hai đều…”
Trần Tường Vinh ngắt lời thầy Tôn, nhìn về phía Lê Dạng, hỏi tiếp: “Có phải từ sau khi bà nội em qua đời, cơ thể em dần dần có sự thay đổi không?”
Lê Dạng cúi mi đáp: “Vâng ạ.” Càng ngày càng gầy yếu cũng là một loại thay đổi.
Trần Tường Vinh lại hỏi: “Cho nên em mới đi tìm nhiều công việc tay chân như vậy để làm?”
Lê Dạng thành thật đáp: “Thưa thầy, em chỉ tìm được những công việc thời vụ như vậy thôi ạ.”
Trần Tường Vinh: “Nhưng nếu cơ thể em không tốt thì cũng không làm nổi đâu!”
Lê Dạng: “…” Thôi được rồi, vị trước mắt này rõ ràng cũng chưa từng nếm trải khổ cực. Thật ra, rơi vào hoàn cảnh của chủ cũ cơ thể thì làm gì có cơ hội kén cá chọn canh, có việc làm kiếm được chút tiền đủ ăn qua ngày là may mắn lắm rồi.
Chuyện Lê Dạng chém bay cây cỏ bốn lá ở khu dân cư hôm đó đã gây ra một trận xôn xao không nhỏ. Đặc biệt là sáng hôm sau, khi các cư dân trong khu thấy con đường chính quang đãng lạ thường, ai nấy đều tấm tắc: “Cô bé đó dọn dẹp được thật này!”
“Đúng là có chí thì nên, con bé này sau này ắt sẽ thành tài!”
Đến hôm nay, khi người của trường đến hỏi thăm, các cư dân trong khu thi nhau kể lể, chỉ hận không thể tâng bốc Lê Dạng lên tận mây xanh.
Chuyện tốt mà!
Cây cỏ bốn lá biến dị đã chắn đường bấy lâu, cuối cùng cũng bị Lê Dạng xử lý, mọi người đều rất cảm kích cô.
Chỉ là kinh tế eo hẹp, không thể cảm ơn bằng vật chất, đành phải dùng lời nói mà khen nức nở.
Tam sao thất bản, đặc biệt là dưới sự tâng bốc nhiệt tình của mọi người, đến tai thầy Tôn thì đã trở thành—
“Học sinh Lê Dạng, em chỉ dùng một rìu đã chặt đứt cây cỏ bốn lá khổng lồ đó sao?!”
Lê Dạng: “…” Mấy bác hàng xóm ơi, thực tế một chút đi!
Cô vội vàng giải thích: “Không có đâu ạ, em đã chặt rất lâu.”
Trần Tường Vinh hỏi cô: “Sao em lại nghĩ đến việc đi dọn dẹp một cái cây biến dị?”
Lê Dạng đáp: “Sau khi bà nội qua đời, các bác hàng xóm trong khu đã giúp đỡ em rất nhiều. Em nghĩ mình nên làm gì đó cho họ, nên đã đi chặt cái cây biến dị chiếm con đường chính đó ạ.”
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của thầy Tôn và Trần Tường Vinh nhìn cô càng thêm hiền hòa, thân thiện.
Đúng là một cô bé kiên định, đáng tin cậy!
Thảo nào lại được thần may mắn chiếu cố!
Lê Dạng ngừng một chút rồi nói tiếp: “Thưa thầy, em nghĩ chưa chắc cây cỏ bốn lá đó là do em dọn dẹp đâu ạ.”
“Sao vậy?”
Lê Dạng bèn lôi Hà Tùng ra, trợ giảng của trường quân đội Trung Đô danh giá, không tận dụng thì thật phí.
Nghe cô kể xong, Trần Tường Vinh và thầy Tôn lại sững sờ. Họ nhìn nhau, đọc được cùng một thông điệp trong mắt đối phương: Cô bé này có kỳ ngộ lớn rồi!
Trần Tường Vinh hỏi: “Vị thầy giáo Hà Tùng đó… bao nhiêu tuổi?”
Lê Dạng đáp: “Rất trẻ ạ.”
“Hơn hai mươi tuổi, chưa đến ba mươi sao?”
“Vâng, trông thầy ấy chưa đến ba mươi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

