Cô vốn định quay lại cửa hàng bà Lý, nhưng hiện tại ngẫm lại vẫn là thôi, không quá an toàn, cũng sợ bố Bạch sốt ruột chờ.
Về đến cửa nhà mất hơn mười phút, chờ thở hổn hển đều đặn cô mới đẩy cửa đi vào.
“Về rồi à, cơm hâm nóng cho con rồi đấy, mau rửa tay ăn cơm đi.” Thấy con gái đã trở lại, bố Bạch vội vàng bưng nước tới bảo rửa tay ăn cơm.
“Bố, bố ngồi nghỉ ngơi đi, con tự làm là được.” Bạch Tâm Nhiễm rất ngại ngùng, cô còn chưa từng được hưởng qua sự quan tâm của cha bao giờ, không nghĩ tới tới nơi này ngược lại có được tình thương của cha, rất không quen.
“Có gì đâu, sức khỏe của bố tốt hơn nhiều rồi, làm chút việc nhỏ không mệt đâu, chỉ có con là vất vả thôi.” Ông hiện tại rất vui, có thể giúp được con gái, ông chẳng thấy mệt chút nào.
Nhìn bát canh rau cần loãng toẹt, bố Bạch hẳn là không nỡ bỏ hết, may mắn hôm nay tìm được một túi măng, không thì cô sợ bố đều không ăn cơm.
Loại rau cần dại này mùi vị hơi nặng, cô không muốn ăn lắm.
Thấy bố Bạch không hỏi cô chuyện đi đổi điểm tích lũy, ngay cả Lục Hàn cũng không tò mò, vẫn là cô nói trước đi, vừa lúc có thể phân tán một chút lực chú ý của chính mình.
“Bố, con ở trong rừng trúc phát hiện thật nhiều thứ tốt. Như cái măng con cầm đi kia, bên ngoài là không thể ăn, nhưng bóc vỏ lộ ra phần măng non bên trong thì có thể ăn. Con còn đổi được 300 điểm tích lũy nữa, chờ ngày mai con đi một chuyến nữa, ngày kia chúng ta sẽ sửa nhà.” Ừm, nghĩ vậy thì bát canh rau cần cũng không khó ăn lắm.
“Thế mà đổi được nhiều điểm tích lũy vậy sao? Trước kia bố ở đoàn lính đánh thuê thường xuyên thấy thứ đó, cũng chưa phát hiện là có thể ăn được. Đúng là con gái của bố, thật là quá tuyệt vời.” Bố Bạch nhịn không được nở nụ cười.
Bạch Tâm Nhiễm được bố Bạch khen đến ngượng ngùng, còn có người ngoài ở đây, bố cũng chẳng ý tứ chút nào.
“Cái đó cũng là từ trong sách biết được sao?” Nhiều năm như vậy cũng chưa ai phát hiện, cô mới vừa đi đã biết, ngoại trừ quyển sách kia, ông cũng không thể nghĩ được lý do nào khác.
“Đương nhiên không… À, đương nhiên là đúng rồi, bằng không con làm sao mà biết được.” Suýt chút nữa nói lỡ miệng, như thế nào đã quên quyển sách kia, cái lý do bịa đặt này đúng là không nhớ nổi.
“À…” Ông cũng không quên câu nói lúc nãy của cô, ông giả vờ không biết vậy.
“À” là ý gì vậy? Chẳng lẽ không tin cô à?
Thật đáng ghét, đều do chính mình không đủ cẩn thận. Nhưng mà cũng không thể trách cô, cô là xuyên qua chứ có phải thay đầu óc đâu, làm sao có thể hòa nhập ngay được?
Cô vốn sống ở thời hòa bình mà. Nghĩ vậy cô nhanh chóng uống xong bát canh, rửa sạch bát đũa.
Cô đi đến chỗ để cây tre, cởi dây buộc ra, đứng ở góc khuất người khác không nhìn thấy, giả vờ từ giữa đống tre lấy ra một bao tải măng và nửa túi hoa hòe.
Xách hai cái bao tải cùng cái sọt đi đến trước mặt bố Bạch.
Bố Bạch thấy con gái lấy ra nhiều đồ vật như vậy, nghi hoặc nói: “Nhiễm Nhiễm, sao bố không nhìn thấy hai cái bao tải này nhỉ?”
“Cái này ạ, con đem giấu ở giữa đống tre, những người khác sẽ không nhìn thấy.” Cô biết ngay bố sẽ hỏi như vậy mà.
“Bố, bố mau nhìn xem cái này, là thứ tốt đấy.” Nói xong vạch lớp cỏ tranh bên trên ra, lộ ra bên trong là sâu tre (trúc trùng).
“Đây là một loại ấu trùng, cái này ăn được đấy.” Trước kia họ cũng thường bắt ấu trùng để ăn.
“Vâng, con gọi nó là sâu tre. Loại này giàu đạm và dinh dưỡng lắm, nhưng con chưa kiểm tra nên không biết mức độ an toàn là bao nhiêu.” Chỗ này có khoảng bảy tám cân, lọc ra chắc cũng được một hai cân ăn được.
“Không nghĩ tới có thể tìm được nhiều ấu trùng như vậy.” Sâu tre thì bố Bạch vẫn biết, người chặt tre đều sẽ gặp được, nhưng không nhiều như vậy.
“Tôi cũng tới giúp một tay, coi như rèn luyện thân thể.” Bạch Tâm Nhiễm biết quá nhiều thứ, hắn nhất định phải cùng cô tạo quan hệ tốt, cũng học tập một chút cách xử lý đồ vật Bạch Tâm Nhiễm mang về, kỹ năng nhiều cũng tốt mà.
Không biết từ khi nào Lục Hàn cũng đã đi tới, trong tay còn đang cầm mấy con sâu tre.
“Chỉ cần anh làm được, tôi sẽ không can thiệp.” Thêm một người làm việc, Bạch Tâm Nhiễm một chút ý kiến đều không có, dù sau này có phải trả điểm tích lũy thì hắn cũng phải lao động thôi.
Mở ra một cái bao tải khác cho bố Bạch xem: “Đây là măng con tìm được, mười cái bên trên là thực phẩm có phóng xạ thấp đấy.” Cho dù là bỏ vỏ ngoài, bên trong thịt măng cũng rất lớn, chứa đầy một bao tải.
“Không nghĩ tới còn có nhiều thực phẩm phóng xạ thấp như vậy, thật sự là quá khó có được. Có nhiều đồ ăn như vậy, chúng ta không cần lo bị đói bụng nữa.” Bố Bạch không nghĩ tới măng bóc vỏ ra là như thế này, sản lượng cũng thật cao.
Sở Mạch Hàn cũng không thể không cảm thán thiên nhiên kỳ diệu, xem ra đồ ăn cũng không thể chỉ nhìn bề ngoài. Theo cách nói của tổ tiên truyền xuống, ngày xưa Long Quốc là vô cùng lớn mạnh, còn có rất nhiều loại thực phẩm, chỉ là đến bây giờ rất nhiều thứ cũng chẳng ai biết đến.
Có lẽ Bạch Tâm Nhiễm là một cơ hội, cô có thể tìm được càng nhiều đồ ăn, có thể cứu vớt càng nhiều người hơn. Dù có dùng toàn bộ gia sản để đổi lấy cô, hắn cũng sẵn sàng. Căn cứ An toàn cần một dòng máu mới như thế này.
“Vậy nửa túi này là cái gì?” Bố Bạch rất tò mò con gái lại tìm được món ngon gì.
“Cái này là hoa hòe, con hái một ít tính pha nước uống, cũng chưa kiểm tra qua, không biết có dùng được không.” Thật ra chỉ vì cô muốn ăn ngọt mới hái chúng.
Hoa hòe có thể làm bánh hoặc pha trà. Ở đây không có điều kiện làm bánh, nhưng pha trà thì có thể, chưa kể nhụy hoa của nó cũng là có thể ăn.
Nhụy hoa gọi là hòe mễ, ăn vào ngọt ngào và mọng nước, có thể coi như trái cây, chỉ là không thể ăn quá nhiều, dễ bị đầy bụng.
“Trời ạ, con quên lấy nước rồi.” Vốn dĩ nước đã ít cô còn quên mất, giờ thì không còn sớm nữa, người ta sẽ không cho lấy nước nữa.
“À… lúc nãy bố cảm giác khôi phục chút sức lực, nên ra ngoài đi dạo. Thấy có người đang lấy nước, nghĩ con trở về cũng mệt mỏi nên bố tính đi lấy. Trên đường gặp thằng nhóc nhà họ Trương, là nó giúp bố xách về. Lần sau con gặp nhớ cảm ơn người ta một tiếng nhé.”
Vốn định chính mình có thể xách về, nhưng xách được một lúc thì không xách nổi nữa, may mắn gặp Trương Tinh Hà. Cậu ta cùng Nhiễm Nhiễm quan hệ cũng không tệ lắm nên ông cũng không từ chối.
“Bố, lần sau bố đừng đi nữa, con sẽ cố gắng về sớm hơn một chút. Nếu là gặp phải người không có ý tốt thì làm sao bây giờ.” Cô cũng không nói cho bố chuyện Trương Tinh Hà, chính mình xử lý là được, miễn cho bố lo lắng.
“Bố biết rồi, con yên tâm đi.” Ông cũng là đánh giá cao chính mình, không nghĩ tới xách chút vật nặng mà cũng không xách nổi.
Lấy cho bố Bạch hai cái bao tải bảo đem kiều mạch đã kiểm tra xong bỏ vào. Cái nào không thể ăn bỏ vào một bao tải, ngày mai cô tiện thể đi ném, hạt kiều mạch phóng xạ thấp thì bỏ vào túi riêng.
Trong nhà bao tải vẫn là quá ít, ngày mai cô còn muốn tìm chút cây đay tới. Bọn họ mặc quần áo cũng là dùng cây đay, chỉ gai làm ra.
Hiện tại hoàn cảnh không giống nhau, cây đay cũng không kén chọn địa phương, chỗ nào cũng mọc. Cô có thể cho bố ở trong nhà dệt bao tải. Quần áo của Lục Hàn vẫn là cái nhặt về mặc tạm, mua là mua không nổi, nhưng có thể làm cho hắn một bộ.
“Vết thương của anh khôi phục thế nào rồi?” Khả năng hồi phục của người này kém thật, vết thương của cô cũng sắp khỏi rồi mà người này trên mặt vẫn còn sưng như cái bánh bao, miệng vết thương bị nứt cũng mới kết vảy.
“Sắp kết vảy rồi.” Bạch Tâm Nhiễm thế mà còn quan tâm hắn, thật hiếm thấy.
Vết thương trên người hắn không sinh mủ cũng không nhiễm trùng, đã bắt đầu kết vảy, chắc không lâu nữa là khỏi hẳn.Thế nhưng để khôi phục sức lực thì không thể, có lẽ đời này hắn sẽ thành một phế nhân, không thể khôi phục dị năng được nữa.
Bạch Tâm Nhiễm theo thường lệ hái thảo dược về, đắp lên cho hắn.
Dặn dò xong mọi việc, cô cũng mặc kệ hai người, cô quá bận, có quá nhiều chuyện phải xử lý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)