Bạch Tâm Nhiễm ngơ ngác nhìn hắn. Sao cô lại không biết chuyện tìm được đồ ăn có thể đổi lấy điểm tích lũy nhỉ? Ngay cả trong ký ức của nguyên chủ cũng chẳng có thông tin này.
Bạch Tâm Nhiễm đâu biết rằng hàng ngày nguyên chủ đều phải lo lắng chuyện ăn uống, làm gì còn tâm trí đâu mà hỏi thăm những việc này, thậm chí cô còn chưa từng bước chân đến đại sảnh giao dịch nữa kìa.
Xem ra cần phải kiểm tra lại cái quang não này rồi, cô đã bỏ lỡ biết bao nhiêu tin tức quan trọng cơ chứ.
Quý Khinh Việt nhìn vẻ mặt mờ mịt lúng túng của cô thì biết ngay cô không rõ chuyện này, vậy nên hắn mới tốt bụng giải thích cho cô một chút.
“Lãnh đạo cấp cao muốn khuyến khích mọi người tìm kiếm thêm đồ ăn nên đã thiết lập chế độ tích điểm. Nếu báo cáo được loại thức ăn mới cho cấp trên thì sẽ nhận được điểm tích lũy, đồ vật càng quý giá thì điểm tích lũy nhận được sẽ càng cao.”
Hóa ra là vậy.
“Cảm ơn nhé.” Lần này cô chân thành nói lời cảm ơn.
“Không có gì. Đúng rồi, tốt bụng nhắc cô một câu, ở đây có rất nhiều chuột tre biến dị đấy, cô nên về sớm đi thôi.” Không đợi Bạch Tâm Nhiễm kịp phản ứng, hắn đã dẫn theo người bên cạnh xoay người rời đi.
Nhìn Quý Khinh Việt đi xa, cô vẫn không rời đi mà tiếp tục dò tìm. Không phải cô không nghe lời khuyên, mà vì trong nhà vốn chẳng còn bao nhiêu đồ ăn, lại còn phải dự trữ lương thực cho mùa đông, bảo cô từ bỏ nhiều đồ ăn thế này là chuyện không thể nào.
“Tích tích, thực phẩm phóng xạ thấp, kiến nghị dùng ăn.” Lại có thêm đồ ăn ít phóng xạ rồi, tốt quá.
Cô định bụng phải tốc chiến tốc thắng nên đẩy nhanh động tác tay, cố gắng kiểm tra xong mọi thứ trước 4 giờ.
Nhìn cái sọt đã sắp đầy măng, trong không gian cũng cất tám búp măng phóng xạ thấp, cô dự định chuyển sang chỗ khác để đào thêm một ít nữa.
Nếu hôm nay cô báo tin măng có thể ăn được cho cấp trên, thì ngày mai chắc chắn số người đi đào măng sẽ tăng vọt. Cô phải tranh thủ lúc những người khác chưa biết để tích trữ thêm thật nhiều.
Cô cõng đống tre đi sang một phía khác, không biết do cô đi quá xa hay sao mà nơi này vẫn không có bóng người, như vậy lại càng thuận tiện cho cô hành động.
Cô đổ măng vào bao tải rồi đào thêm vài búp măng cạnh khóm tre, không ngờ còn tìm thấy một cây tre có sâu măng bên trong nên liền thu luôn vào không gian.
Thời gian trôi qua thật mau, chẳng mấy chốc đã 5 giờ rồi. Thời gian không còn nhiều mà đào được vẫn ít quá, xem ra chỉ có thể chờ đến ngày mai thôi.
Vừa vặn đầy một bao tải, cô liền cất vào không gian. Không gian đã hết chỗ chứa rồi, nếu mà có cái không gian rộng lớn hơn, chẳng phải cô sẽ đào sạch đống măng này sao? Haiz, thôi thì có vẫn còn hơn không.
Cô bỏ búp măng chưa bóc vỏ còn lại vào sọt, búp này quá dài không thể đeo trước ngực nên đành phải buộc nó vào đống tre.
Mọi người đều đã kiểm tra qua, đây là loại thực vật không thể ăn được, thế mà cô gái này còn mang về nhà, chẳng biết mệt là gì.
Một cụ ông đi tới bảo: “Này cháu, cái này không ăn được đâu, tội gì phải tốn sức mang nó về nhà làm gì.”
“Ông ạ, cháu thấy nó hay hay nên mang về thôi. Ông xem nó vừa to vừa nhọn thế này, làm vũ khí phòng thân cũng tốt lắm đấy.” Bạch Tâm Nhiễm nói dối, không phải cô không muốn nói thật, mà vì chuyện này liên quan đến điểm tích lũy nên cần phải giữ bí mật.
Câu trả lời của cô khiến ông cụ cạn lời, sao lại có người dùng thứ này làm vũ khí cơ chứ, vót nhọn cây tre làm vũ khí còn tốt hơn nhiều.
Thấy Bạch Tâm Nhiễm cõng nặng như vậy, tay chân lại không nghỉ mà vẫn lộ vẻ sung sức, ông cụ đoán chắc cô là người thức tỉnh sức mạnh nên cũng không nhiều lời nữa.
Ông cụ nhìn cái khung dùng để cõng tre của cô, tò mò hỏi: “Cô gái, cái vật này của cháu là gì thế? Trông có vẻ đỡ tốn sức mà lại cõng được nhiều nhỉ.”
Những người đi nhặt rác khác cũng để ý thấy, nhưng họ ngại không dám hỏi vì thời buổi này con người chẳng mấy thân thiện. Thấy ông cụ lên tiếng, ai nấy đều vểnh tai lên nghe ngóng.
“Cái này ạ, là cháu tự chế đấy, cháu gọi nó là khung cõng đồ. Nếu ông muốn thì cháu có thể dạy ông cách làm.” Bạch Tâm Nhiễm không hề giấu nghề, chuyện măng thì tạm thời chưa thể nói, nhưng cái này thì được.
“Thật sao? Cháu có thể dạy chúng ta à?” Mọi người kích động reo lên. Thời buổi này ai có món đồ gì hay cũng đều giấu giếm, làm gì có cô gái nào hào phóng như thế này.
“Thật mà.” Thế là cô giải thích nguyên lý của cái khung cõng đồ cho mọi người. Thứ này vốn đơn giản, nhìn vào thành phẩm của cô là có thể dễ dàng học theo ngay.
Nghe Bạch Tâm Nhiễm giảng giải, bầu không khí của cả đoàn người trên suốt quãng đường đi khá là hài hòa.
Đi được nửa đường, những người đi nhặt rác khác cũng lục tục trở về, dòng người dần đông lên. Có vài người dù đang trên đường về nhà nhưng tay vẫn không nghỉ, lúc thì vơ nắm cỏ, khi thì hái chiếc lá để kiểm tra, bên tai không ngừng vang lên những tiếng “tích tích”.
Mấy ngày nay Bạch Tâm Nhiễm toàn đi một mình, chưa bao giờ gặp nhiều người đi nhặt đồ thế này, trông họ chẳng khác nào những người dân tị nạn đang đi chạy nạn cả.
Bạch Tâm Nhiễm không hề hay biết mình là người nổi bật nhất trong đám đông. Một người phụ nữ mà cõng nhiều tre như vậy, sao có thể không bị người ta để mắt tới cơ chứ.
Một nhóm đàn ông lao tới chặn đường Bạch Tâm Nhiễm. Những người đi nhặt rác khác thấy vậy liền lập tức tản ra, ai nấy đều ôm chặt đồ đạc của mình rồi lạnh lùng bước tiếp.
Ngay cả những người vừa đi cùng cô cũng sợ rước họa vào thân nên đã trốn đi từ lâu.
Bạch Tâm Nhiễm khó hiểu nhìn những kẻ chặn đường mình. Trên người cô ngoài tre ra thì đâu còn đồ ăn gì khác, sao bọn chúng lại chặn cô lại nhỉ?
“Xin hỏi các anh có việc gì không?” Bạch Tâm Nhiễm vờ như không biết ý đồ của chúng mà hỏi.
“Bọn tao nhìn trúng đống tre này rồi, để nó lại đây rồi xéo đi.” Tên râu xồm cầm đầu hống hách nói.
Nghĩ mà hay thật, đây là đồ cô vất vả lắm mới có được, đừng hòng cô giao ra. Cô không thích gây sự, nhưng cũng chẳng sợ chuyện.
Thấy Bạch Tâm Nhiễm hạ đống tre xuống, tên râu xồm khinh bỉ nghĩ thầm: mấy đứa đàn bà này chỉ cần dọa một chút là chẳng phải sẽ ngoan ngoãn dâng đồ bằng cả hai tay sao.
Bạch Tâm Nhiễm chậm rãi đi tới bên sọt, lấy ra một cây rìu: “Muốn lấy tre của ta à? Để xem cây rìu trong tay tao có đồng ý hay không đã.”
Tên râu xồm không ngờ hôm nay lại đụng phải kẻ không sợ chết: “Tao khuyên mày nên biết điều một chút, nếu không đừng trách bọn tao không khách khí!”
Bạch Tâm Nhiễm siết chặt cán rìu, đây là công sức cô vất vả chặt về, sao có thể để bọn chúng hưởng lợi được: “Muốn lên thì nhanh lên, đừng có nói nhảm.”
“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Hắn vừa dứt lời đã lao thẳng về phía cô, định cướp lấy cây rìu.
Bạch Tâm Nhiễm nghiêng người tránh đòn, đồng thời vung chân đá mạnh một cái nhưng bị hắn né được. Hành động này làm mấy tên cướp ngẩn ra một lúc, nhưng chúng nhanh chóng phản ứng lại rồi đồng loạt xông lên tấn công cô.
Bạch Tâm Nhiễm vung rìu chặn đứng các đòn tấn công. Tuy trong lòng vô cùng giận dữ nhưng cô không định giết người, chỉ dùng sống rìu để nện vào bọn chúng.
Giữa lúc hỗn loạn, Bạch Tâm Nhiễm chộp lấy cổ tay một tên cướp rồi dùng lực vặn gãy tay hắn. Hắn thét lên thảm thiết.
Cùng lúc đó, cô tóm được chân một tên khác rồi quật mạnh hắn ra xa. Một tiếng “bịch” vang lên khi hắn đập xuống đất, tên đó lập tức phun ra một ngụm máu lớn.
Những kẻ còn lại bị dọa cho khiếp vía, đứng ngây ra tại chỗ không dám tiến lên thêm bước nào.
Tên râu xồm cầm đầu tức đỏ cả mắt, hắn rút đoản đao ra đâm tới. Bạch Tâm Nhiễm nhanh chóng ngồi thụp xuống tránh đòn, sau đó dùng sống rìu đập mạnh vào đùi hắn. Một tiếng “răng rắc” vang lên, tên râu xồm ôm chân ngã gục xuống đất.
Xem ra chân hắn gãy thật rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
