So với người bình thường thì biểu hiện của bản thân anh đã được xem là nổi bật, nhưng nếu đặt trước những cảnh sát và quân nhân có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, cũng chỉ gọi là chút kỹ xảo nhỏ nhặt thôi.
Trong lòng Văn Tranh có chút nghi hoặc, nhưng anh nhìn ra được cảnh sát Mã thật sự rất mong anh tham gia, cuối cùng vẫn vui vẻ đồng ý.
Sau khi lên xe, anh lập tức nhìn thấy hai nhóm người hoàn toàn khác biệt.
Dù tất cả đều mặc thường phục, nhưng nửa ghế trước có những người ngồi thẳng lưng, rất ít nói chuyện. Văn Tranh còn nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, một cảnh sát dân sự thuộc đồn cảnh sát khu vực họ.
Còn nửa ghế sau thì tư thế mỗi người một kiểu, nhiều người ngồi cùng nhau còn nhỏ giọng trò chuyện, nhưng ánh mắt và biểu cảm của họ, đều toát lên sự kiên định vượt xa người bình thường.
Quan sát một lượt, Văn Tranh phát hiện trong số đó, còn có hai người quen khiến anh ấn tượng sâu sắc.
Chính là đôi nam nữ đã chủ động đứng ra, tấn công giun khổng lồ trong siêu thị ngày nhà anh chuyển nhà, sau khi một người đàn ông trung niên hy sinh.
Hai người ấy giờ cũng đang ngồi trên chuyến xe này.
Sau khi xe khởi hành, Văn Tranh nhìn phong cảnh bên ngoài, chẳng bao lâu đã nhận ra đích đến của chuyến đi.
Chính là căn cứ lục quân không xa nơi này, cũng là nguyên nhân khiến gia đình anh phải chuyển nhà.
Xe dừng lại, người đàn ông mặc quân phục ngồi phía đầu xe bước xuống, đưa giấy tờ kiểm tra xong, mới cho mọi người xuống theo.
“Xin mọi người đặt toàn bộ hành lý cá nhân tại đây, lấy giấy tờ tùy thân ra. Sau khi kiểm tra xong, thì đi theo tôi tới sân huấn luyện.”
Xuống xe trước là nhóm cảnh sát mặc thường phục ở phía đầu xe, họ xếp hàng ngay ngắn, lần lượt nộp giấy tờ. Những người bình thường ở nửa ghế sau thấy vậy, cũng nhanh chóng làm theo.
Lần đầu tiên bước vào căn cứ quân sự, có không ít người cảm thấy tò mò, nhưng nhìn bầu không khí nghiêm túc hiện tại, chẳng ai dám nhìn ngang ngó dọc.
Khi thuận lợi tới được sân huấn luyện mà người quân nhân nhắc tới, tất cả đều theo chỉ dẫn ngồi xuống bãi cỏ, sau đó nghiêm túc lắng nghe.
Bài phát biểu vừa bắt đầu không lâu, phía dưới đã xôn xao cả lên.
Quả nhiên, đây không phải buổi giao lưu thông thường, mà là một cuộc tuyển chọn chiến đấu viên cấp cao hơn.
Những người được đưa tới đây, đều là người từng thể hiện xuất sắc khi chiến đấu với giun khổng lồ, có tiềm lực để tiếp tục nâng cao sức mạnh.
Bởi vậy họ được chọn tới đây, để trải qua quá trình huấn luyện nghiêm khắc hơn, đồng thời sau này cũng sẽ đối mặt với những nhiệm vụ nguy hiểm hơn, bất cứ lúc nào cũng có khả năng mất mạng.
Khi nhắc tới nhiệm vụ nguy hiểm, Văn Tranh với thị lực đã được tăng cường, chú ý thấy trong thần sắc của người đàn ông trên bục, nhiều thêm một phần nặng nề.
Ở những nơi mà người bình thường không hề hay biết, chắc chắn đang tồn tại từng chiến trường còn khắc nghiệt hơn nhiều. Thậm chí đợt huấn luyện này, cũng là để chuẩn bị cho các biến cố sắp tới.
“Bất kỳ ai không muốn tham gia, hoặc không thể chịu đựng được quá trình huấn luyện sau này, đều có thể rời đi bất cứ lúc nào, coi như các cô cậu chỉ tới tham gia một buổi giao lưu kinh nghiệm mà thôi.”
Sau cùng, lãnh đạo phía trên cho mọi người thời gian suy nghĩ.
Văn Tranh gần như không hề do dự mà chọn tham gia.
Chỉ khi thật sự tham dự vào hành động của quốc gia, thì anh mới có thể biết trước các thông tin liên quan. Với mức độ tiến hóa hiện tại của giun khổng lồ, rất có thể chúng còn chưa đạt tới trạng thái mạnh nhất.
Những người có thể tới đây đều có thực lực nhất định, và mang theo lòng kiêu hãnh riêng, mới chỉ bắt đầu nên chưa ai lựa chọn bỏ cuộc.
Thế là họ được dẫn tới khu phòng ở gần đó thay đồ huấn luyện, ngay ngày đầu tiên đã bước vào quá trình rèn luyện tàn khốc.
Mức độ nghiêm khắc của lần huấn luyện này, hoàn toàn không đơn giản như kỳ khảo hạch đội tuần tra ban đầu.
Ngay cả cơ thể đã được cường hóa của Văn Tranh, đến tối cũng cảm thấy mệt mỏi, huống hồ là những người khác.
Sang ngày thứ hai đã có người lựa chọn rời đi. Trong ba ngày tiếp theo, lục tục thêm hơn chục người bỏ cuộc, cuối cùng chỉ còn lại bốn mươi hai người.
Mấy ngày đầu là chuỗi huấn luyện thể lực hà khắc, nhằm loại bỏ những ai không thể kiên trì. Sau đó, nội dung huấn luyện mỗi ngày bắt đầu thay đổi.
Khối lượng luyện thể lực vẫn khiến người ta hoa mắt chóng mặt, nhưng đồng thời xuất hiện thêm vài môn học mới, bao gồm cách sử dụng một số loại vũ khí lạnh, vũ khí nóng được chọn lọc đặc biệt.
Từng khóa học mới, lập tức khơi dậy nhiệt huyết của tất cả mọi người, cho dù giây trước còn nằm vật xuống đất vì đau nhức cơ bắp, giây sau đã có thể bật dậy ngay lập tức.
Một tháng trôi qua, cảm giác phấn khích ban đầu đã biến mất, nhiệm vụ huấn luyện mỗi ngày trở nên vô cùng khô khan, nhưng tất cả mọi người vẫn giữ thái độ nghiêm túc như cũ.
Trong số người này, Văn Tranh là một trong những người thể hiện xuất sắc nhất, bao gồm cả hai người anh từng chú ý trong siêu thị trước đây, Quản Lộ Bình và Dương Viện, cũng đều là người nổi bật trong đó.
Trong thời gian huấn luyện, Văn Tranh từng liên lạc với bố mẹ. Nửa tháng sau khi anh rời đi, giun khổng lồ lại xuất hiện dấu vết hoạt động, khiến mọi người mỗi ngày đều sống trong lo lắng.
Chiều tối hôm ấy, sau khi liên lạc với gia đình xong, Văn Tranh chú ý thấy sương mù bắt đầu lan ra trong không khí, bầu trời nhanh chóng trở nên âm u.
Đợi khi anh trở về ký túc xá, mấy người bạn cùng phòng đều đang nhìn làn sương ngày càng dày ngoài cửa sổ, rồi vừa cười vừa trò chuyện.
“Thời tiết mấy năm gần đây càng lúc càng kỳ lạ, nhớ hồi đầu hè năm nay cũng có một trận sương lớn như vậy.”
“Đến cả giun ăn thịt người dài hơn mét còn xuất hiện rồi, thời tiết thì nhằm nhò gì.”
“Đợt mùa hè đó hình như là sương lúc sáng sớm, đúng kiểu đưa tay không thấy năm ngón luôn.”
“Ông nói quá rồi đấy.”
“Không hề quá đâu. Ít nhất cách ba mét là người hay vật cũng chẳng phân biệt nổi, hôm đó ngoài đường xe còn chẳng dám chạy, tôi trực tiếp xin nghỉ công ty luôn.”
“Mai còn phải dậy sớm huấn luyện tiếp, còn không mau ngủ đi?”
Văn Tranh vừa lên tiếng, cả căn phòng lập tức yên tĩnh, chẳng bao lâu sau, tiếng hít thở của mọi người đã trở nên đều đặn.
Một trong những lợi ích khi tới đây huấn luyện, chính là không còn phải lo mất ngủ. Sau một ngày mệt mỏi, gần như đầu vừa chạm gối là lập tức ngủ say.
Bình thường Văn Tranh cũng ngủ rất nhanh, nhưng hôm nay anh lại trằn trọc mãi không sao ngủ được, trong lòng luôn có cảm giác hơi bất an, nhưng lại không nhận ra nguyên nhân là gì.
Có lẽ là giun khổng lồ lại tiến hóa thêm lần nữa, nhưng chuyện đó thì anh cũng chẳng thể ngăn cản.
Bầu trời đen kịt, cả mặt trăng lẫn các vì sao đều bị màn sương dày che kín, ánh đèn cũng trở nên mờ mịt u ám.
Lớp sương trắng đặc quánh như mây khói, từ trên cao nhẹ nhàng hạ xuống.
Sau khi chạm vào lá cây hoa cỏ, chúng từ từ ngưng tụ thành từng giọt nước đục ngầu, rơi xuống mặt đất, hòa cùng lớp sương phủ dưới nền, rồi thấm sâu vào lòng đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

