Chương 9: Đánh Cược Thất Bai
Lục Thăng vốn không thích cờ bạc. Kiếp trước, cô luôn sống cẩn trọng, chỉ kiếm tiền từ những công việc chân chính.
Dưới tình huống chưa rõ cách thức kiếm điểm, việc dùng toàn bộ số điểm ít ỏi để quay thưởng không phải là phong cách của cô.
Nhưng trải qua một lần sinh tử, Lục Thăng đã thay đổi ít nhiều. Cô nắm lấy cái chân nhỏ mềm mại của Tráng Tráng, bóp nhẹ rồi hỏi ý kiến.
Tráng Tráng đã thấy hết cảnh cô tích trữ vật tư mấy hôm nay, nên cô quyết định tiết lộ bí mật về hệ thống cho nó. Cô tin chắc Tráng Tráng sẽ không bao giờ phản bội mình, và dẫu có kể ra, chẳng ai lại đi tin lời một con mèo.
"Có quay không?” Lục Thăng cọ cọ vào cằm Tráng Tráng.
Tráng Tráng uể oải duỗi người, chiếc đuôi bông xù quét nhẹ lên mặt cô: "Chơi lớn đi, xe đạp hóa xe máy. Đánh mạnh thêm, xe máy lên đời thành Range Roverl"
Lục Thăng mím môi. Được, quay thì quay!
Thắng thì thành ông chủ với trai đẹp, thua thì ra biển làm việc, cô đã chết một lần rồi, còn sợ gì nữa?
Cô bấm vào nút quay thưởng, và ngay lập tức, điểm số của cô tụt về 0.
"Tiếp tục cố gắng".
Bốn chữ to đùng hiện ra trên màn hinh.
Lục Thăng: "..."
"Cái hệ thống này chắc phải do mấy ông lập trình game mobile trong nước thiết kế rồi. Lừa đảo trắng trợn như thế này mà cũng được à?"
Cô lặng đi một giây rồi nói với Tráng Tráng: "Phán sai rồi đấy, tháng này cắt luôn khẩu phần pate của mày.”
"Meo meo meol"
Tráng Tráng liền buông ra mấy câu chửi thề bực bội.
Tắt hệ thống quay thưởng, Lục Thăng chuyển sang nghiên cứu phần quà tặng trong gói tân thủ. Trong đó có một viên sô-cô-la nhỏ bằng quân cờ mạt chược, trên mặt viên sô-cô-la khắc dòng chữ "Lửa trại cấp cơ bản". "Lần này hệ thống lại bắt ăn để kích hoạt kỹ năng à?"
Lục Thăng nhấm nháp viên sô-cô-la. Ngay sau đó, cô cảm nhận được một luồng hơi ấm len lỏi vào ngón giữa bên tay phải.
Kiếp trước, cô từng chứng kiến những con chuột đột biến dài đến cả mét và những con côn trùng to bằng chó mèo.
Ngoài sức mạnh vũ lực, lửa là thứ duy nhất khiến những con quái vật này e sợ.
Nhưng tạo lửa từ gỗ cần nhiều kỹ năng và thời gian, mà trong tận thế, không phải lúc nào cũng có đủ thời gian để chuẩn bị.
Trong hoàn cảnh khan hiếm tài nguyên, những thiết bị có thể tạo lửa liên tục có thể đổi được cả nghìn cân gạo trên chợ đen. Lục Thăng tự an ủi rằng ngọn lửa này ít nhất cũng đáng giá hai xe gạo. ...
Chẳng mấy chốc đã đến ngày thứ bảy trước tận thế. Tài khoản của Lục Thăng chỉ còn lại 400. 000 tệ.
Ngay khi thức dậy, việc đầu tiên cô làm là gọi điện cho Tôn Điềm Điềm. "Cậu biết bây giờ mới 7 giờ sáng không?" Giọng ngái ngủ của Tôn Điềm Điềm vang lên qua điện thoại.
Nghe lại giọng nói quen thuộc ấy, Lục Thăng nghẹn ngào. Phải một lúc lâu cô mới kìm được cảm xúc và nói:
"Điềm Điềm, đừng ra khỏi ký túc xá nhé. Mình đang trên đường về trường."
Tôn Điềm Điềm vẫn còn đang ngái ngủ, chẳng để ý đến sự kỳ lạ của Lục Thăng, chỉ ậm ừ vài tiếng rồi cúp máy.
Sau khi gác máy, Lục Thăng thu dọn tất cả thiết bị điện gia dụng và những vật dụng còn lại trong nhà, đưa chúng vào không gian.
Lục Thăng quyết định dọn về ký túc xá, một phần vì việc tích trữ hàng hóa trong những ngày qua đã khiến nhiều người trong khu dân cư để ý. Dù cô đã thuê riêng một nhà kho để tránh thu hút sự chú ý, nhưng khu này có quá nhiều bà cô nghỉ hưu rảnh rỗi thích "tám chuyện", và đủ mọi lời đồn đoán kỳ quái đã bắt đầu lan ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)