Không ngờ thật sự đã tìm hai người đưa sang đó.
“Nhưng em cũng không thể mãi chịu ấm ức như vậy được. Việc họ có thảm hay không cũng chỉ là lời họ tự nói thôi.”
Thấy cô ấy gật đầu, Diệp Dư Phi nói tiếp: “Nếu chính họ không muốn mất cơ hội ở bên cạnh em, vậy tại sao họ không tự thay đổi? Tại sao lại bắt em phải thích nghi với họ? Lý lẽ gì vậy? Muốn có được điều gì thì phải tự mình bỏ công sức chứ. Đừng mềm lòng quá, coi chừng họ được voi đòi tiên, cuối cùng người khó chịu vẫn là em.”
“Làm vậy thật sự không sao chứ?”
“Lâm Duyệt Oánh, trước hết em phải lo tốt cho bản thân mình thì mới có thể lo cho người khác.” Diệp Dư Phi nghiêm túc nói: “Bất kỳ người hay chuyện gì khiến em cảm thấy không vui đều nên tránh xa. Em đã nói rồi mà họ vẫn không thay đổi thì cứ tôn trọng lựa chọn của họ.”
“Em hiểu rồi. Cảm ơn chị, em biết mình nên làm gì rồi.” Lâm Duyệt Oánh nhìn cô. “Bên chị có hoạt động mới phải không? Cho em sang giúp đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


